CHIẾC KHĂN QUÀNG TRÊN HÀNG RÀO
CHIẾC KHĂN QUÀNG TRÊN HÀNG RÀO
Năm 1972, ở một ngôi làng nhỏ, cô bé Thoa thường đứng bên hàng rào mỗi chiều để chờ anh trai trở về.
Anh cô tên Nam, là bộ đội.
Trước ngày đi, anh tháo chiếc khăn quàng màu xanh đang đeo, buộc lên hàng rào.
“Anh đi lâu không?”
“Không lâu.”
“Bao giờ về?”
“Thấy chiếc khăn cũ thì anh về.”
Thoa tin thật.
Những ngày đầu, cô chạy ra hàng rào mỗi chiều.
Chiếc khăn vẫn ở đó.
Mưa xuống, cô lấy khăn vào phơi.
Nắng lên, cô lại buộc nó trở lại.
Mẹ bảo:
“Để mẹ cất cho.”
Thoa lắc đầu.
“Anh bảo phải để đây.”
Một mùa đông trôi qua.
Rồi mùa xuân.
Nam vẫn không về.
Một người đồng đội mang đến tin báo.
Anh đã hy sinh.
Thoa không khóc.
Cô chỉ hỏi:
“Anh ấy có nhắc đến nhà không?”
Người đồng đội gật đầu.
“Có.”
“Anh ấy nói gì?”
“Anh ấy bảo sau này nhất định phải về lấy chiếc khăn.”
Từ hôm ấy, Thoa không còn đứng chờ ở hàng rào.
Nhưng cô vẫn để chiếc khăn ở đó.
Năm này qua năm khác.
Màu xanh dần bạc.
Sợi vải sờn đi.
Nhiều năm sau, hàng rào cũ được thay bằng một hàng rào mới.
Thoa lúc này đã trưởng thành.
Cô tháo chiếc khăn xuống.
Cô định cất vào hộp.
Nhưng rồi lại thôi.
Cô buộc nó lên hàng rào mới.
Một cậu bé hàng xóm hỏi:
“Cô buộc khăn ở đó làm gì?”
Thoa đáp:
“Để đánh dấu.”
“Đánh dấu gì ạ?”
“Đường về.”
Cậu bé không hiểu.
Năm tháng tiếp tục trôi.
Thoa lập gia đình.
Có con.
Cô vẫn giữ chiếc khăn.
Một ngày, con gái cô hỏi:
“Mẹ ơi, chiếc khăn này cũ quá rồi.”
“Ừ.”
“Sao mẹ không bỏ?”
Thoa mỉm cười.
“Vì nó từng được một người buộc ở đây.”
“Người đó đâu?”
“Đi xa rồi.”
“Bao giờ về?”
Thoa nhìn hàng rào.
“Chắc không về nữa.”
Con gái cô im lặng.
Rồi hỏi:
“Vậy mẹ giữ làm gì?”
Thoa đáp:
“Để nhớ rằng đã từng có người muốn về.”
Nhiều năm sau, con đường làng được mở rộng.
Hàng rào biến mất.
Thoa tháo chiếc khăn xuống lần cuối.
Cô không mang về.
Cô trao nó cho nhà văn hóa làng.
Người ta hỏi:
“Ghi tên ai?”
Thoa suy nghĩ.
“Không cần.”
“Vậy ghi gì?”
Cô nói:
“Một chiếc khăn dành cho người chưa kịp trở về.”
Chiếc khăn được đặt sau lớp kính.
Màu xanh đã nhạt gần thành trắng.
Nhưng câu chuyện vẫn còn.
Mỗi năm, những đứa trẻ trong làng đến xem.
Một em hỏi:
“Cô ơi, tại sao người ta giữ một chiếc khăn cũ như vậy?”
Cô giáo trả lời:
“Vì có những thứ cũ đi theo thời gian, nhưng ý nghĩa của nó thì không.”
Ngoài sân, những hàng cây rung trong gió.
Không còn chiến tranh.
Không còn những người đứng bên hàng rào chờ tin.
Nhưng chiếc khăn vẫn ở đó.
Như một dấu hiệu nhỏ bé rằng:
Ngày trước,
đã từng có một người ra đi với lời hứa sẽ trở về.
Anh không giữ được lời hứa ấy.
Nhưng có một cô bé đã giữ lời hứa thay anh
suốt cả cuộc đời.


