Chiếc khăn quàng trên vai
Chiếc khăn quàng trên vai
Trước ngày lên đường, người lính trẻ tên Vinh được bà ngoại tặng một chiếc khăn quàng màu xanh.
Bà đã tự tay đan chiếc khăn ấy trong nhiều ngày.
“Trên núi lạnh, nhớ quàng vào con nhé.”
Vinh cười:
“Bà yên tâm, cháu khỏe lắm.”
Bà chỉ cười rồi dặn:
“Khỏe cũng phải biết giữ mình.”
Chiếc khăn theo Vinh lên vùng biên giới. Mỗi khi trời trở lạnh, anh lại quàng nó quanh cổ. Những người đồng đội thường trêu:
“Khăn đẹp thế này chắc có người yêu tặng?”
Vinh cười:
“Bà tôi đan đấy.”
Mỗi lần nói đến bà, ánh mắt anh lại dịu xuống.
Một đêm mùa đông, cả đơn vị ngồi bên bếp lửa. Vinh lấy chiếc khăn ra hong khô vì ban chiều bị mưa làm ướt.
Người bạn hỏi:
“Sau này về quê, cậu làm gì?”
Vinh đáp:
“Về với bà. Bà già rồi, tôi muốn ở nhà chăm bà.”
Anh còn kể rằng bà rất thích nghe anh kể chuyện những ngày trong quân ngũ.
“Bà bảo chỉ cần tôi bình an trở về là được.”
Đó cũng là điều Vinh luôn mong muốn.
Nhưng trong một lần làm nhiệm vụ, anh đã hy sinh.
Khi đồng đội tìm thấy Vinh, chiếc khăn màu xanh vẫn nằm trên vai anh.
Người bạn thân lặng lẽ tháo chiếc khăn xuống, gấp lại thật cẩn thận.
Sau đó, nó được gửi về quê cùng những kỷ vật của anh.
Người bà đã già, đôi tay run run nhận chiếc khăn.
Bà áp nó vào ngực rồi hỏi:
“Nó có lạnh không cháu?”
Người đồng đội nghẹn giọng:
“Anh ấy luôn giữ chiếc khăn rất cẩn thận, bà ạ.”
Bà gật đầu.
“Bà biết rồi.”
Từ đó, chiếc khăn được bà cất trong chiếc hộp gỗ.
Mỗi mùa đông, bà lại lấy ra đặt bên cạnh tấm ảnh của cháu.
Bà không còn đủ sức đan thêm một chiếc khăn nào nữa.
Nhưng chiếc khăn cũ vẫn còn nguyên.
Nhiều năm sau, khi bà mất, gia đình tìm thấy chiếc khăn được gấp ngay ngắn trong hộp.
Không ai nỡ bỏ đi.
Bởi nó không chỉ là một chiếc khăn.
Nó là món quà cuối cùng của một người bà dành cho người cháu đã gửi lại tuổi trẻ nơi biên giới.
Và cũng là lời nhắc về một người lính trẻ từng có một mong ước rất bình dị: trở về nhà, ngồi bên bà và kể cho bà nghe những câu chuyện của những năm tháng đã qua.


