Cựu chiến binh

Chiếc Khăn Rằn Bên Bến Sông

Ông Lưu Văn Tín là một cựu chiến sĩ vận tải đường sông từng hoạt động tại khu vực đồng bằng Nam Bộ trong những năm cuối chiến tranh. Câu chuyện được xây dựng dựa trên hình ảnh những người dân và chiến sĩ đã cùng nhau vượt qua gian khó trên những dòng sông thời hoa lửa.

Đồng Nai13/06/2026Nguyễn Thị Kim Yến (xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1974.

Một bến sông nhỏ nằm khuất sau những rặng dừa nước là nơi tập kết hàng hóa cho các đơn vị hoạt động trong vùng.

Ban ngày, bến sông yên ắng như bao làng quê khác.

Nhưng khi màn đêm buông xuống, những chiếc xuồng chở gạo, thuốc men và thư từ lại lặng lẽ rời bến.

Lưu Văn Tín là người phụ trách một chiếc xuồng vận tải nhỏ.

Anh thuộc từng khúc sông, từng con rạch quanh vùng.

Trong những chuyến đi ấy, Tín quen biết má Sáu, một người phụ nữ ngoài năm mươi tuổi sống gần bến sông.

Má Sáu có một chiếc khăn rằn luôn quàng trên cổ.

Chiếc khăn đã bạc màu theo năm tháng.

Dù nắng hay mưa, má cũng không bao giờ rời nó.

Má Sáu thường nấu nước trà và chuẩn bị ít khoai luộc cho những người đi xuồng ghé nghỉ.

Không ai xem má là người ngoài.

Má giống như mẹ của tất cả.

Một đêm cuối mùa mưa, Tín nhận nhiệm vụ vận chuyển một chuyến hàng khẩn cấp.

Trời tối đen.

Mưa phùn bay lất phất.

Trước khi lên xuồng, má Sáu gọi anh lại.

Má tháo chiếc khăn rằn trên cổ rồi đưa cho Tín.

Anh ngạc nhiên:

"Má đưa con làm gì?"

Má cười hiền:

"Đêm nay gió lớn. Quàng vào cho ấm."

Tín định từ chối.

Nhưng má Sáu đã quấn chiếc khăn lên cổ anh từ lúc nào.

Chiếc xuồng rời bến.

Dòng sông đêm hôm ấy không yên ả như thường lệ.

Gió mạnh làm mặt nước dậy sóng.

Nhiều lần xuồng suýt va vào những thân cây trôi nổi.

Tín phải căng mắt quan sát suốt nhiều giờ.

Đến gần sáng, nhiệm vụ hoàn thành.

Chuyến hàng được giao an toàn.

Khi trở về bến, việc đầu tiên anh nghĩ đến là trả lại chiếc khăn cho má Sáu.

Nhưng ngôi nhà nhỏ bên sông đóng cửa.

Người dân trong xóm cho biết đêm hôm trước, khi giúp sơ tán trẻ em khỏi khu vực nguy hiểm, má Sáu đã bị thương và được đưa đi nơi khác điều trị.

Phải nhiều tháng sau Tín mới gặp lại má.

Chiếc khăn rằn vẫn còn trên cổ anh.

Má nhìn thấy liền bật cười:

"Tưởng con quên trả rồi chớ."

Tín đáp:

"Con giữ để nhớ má."

Má Sáu không nói gì.

Chỉ khẽ gật đầu.

Sau ngày đất nước hòa bình, bến sông năm xưa thay đổi rất nhiều.

Những chiếc xuồng vận tải không còn hoạt động như trước.

Con đường đất ven sông đã được trải nhựa.

Nhưng chiếc khăn rằn vẫn được ông Tín giữ gìn cẩn thận.

Nó không phải là món quà đắt tiền.

Cũng không phải kỷ vật của một chiến công.

Nó là biểu tượng của tình quân dân, của sự đùm bọc và yêu thương giữa những con người đã cùng nhau đi qua thời hoa lửa.

Mỗi lần cầm chiếc khăn trên tay, ông lại nhớ đến người mẹ hiền bên bến sông và những đêm chèo xuồng dưới bầu trời đầy gió.

Ý nghĩa câu chuyện

Câu chuyện tôn vinh tình quân dân gắn bó trong thời chiến. Chiếc khăn rằn giản dị đã trở thành biểu tượng của sự quan tâm, chở che và tình người giữa những năm tháng khó khăn. Chính những tình cảm ấy đã góp

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn