Chiếc Khăn Rằn Bên Bến Sông
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, một chiếc khăn rằn giản dị của người mẹ miền Tây đã trở thành kỷ vật thiêng liêng theo chân người chiến sĩ giao liên vượt qua biết bao hiểm nguy. Câu chuyện của ông Lê Văn Thành là ký ức cảm động về tình quân dân sâu nặng và niềm tin vào ngày hòa bình.
Năm 1971, ông Lê Văn Thành mới ngoài hai mươi tuổi, làm nhiệm vụ giao liên đưa thư từ và tài liệu qua những cánh đồng ngập nước thuộc vùng Đồng Tháp Mười. Công việc đòi hỏi phải di chuyển liên tục, nhiều khi chỉ đi vào ban đêm để tránh sự truy lùng của địch.
Trên tuyến đường công tác, ông thường dừng chân tại nhà má Nguyễn Thị Sáu, một người phụ nữ ngoài năm mươi tuổi sống bên bến sông nhỏ. Căn nhà lá đơn sơ ấy là nơi che chở cho nhiều cán bộ, chiến sĩ qua lại. Má Sáu luôn dành phần cơm ít ỏi của mình để nấu thêm nồi canh rau tập tàng, chờ các anh bộ đội ghé qua.
Một lần, trong lúc chuẩn bị lên đường, ông Thành bị sốt nặng vì nhiều ngày dầm mưa. Thấy vậy, má Sáu nấu nồi cháo nóng, sắc lá thuốc rồi thức trắng đêm chăm sóc. Khi ông đã khỏe hơn, bà lấy trong chiếc rương cũ ra một chiếc khăn rằn đã bạc màu và nói:
– “Má chẳng có gì quý, con cầm chiếc khăn này mà dùng. Đi đường nhớ giữ gìn sức khỏe, còn sống là còn ngày gặp lại.”
Ông Thành xúc động nhận lấy chiếc khăn, quàng lên cổ rồi tiếp tục lên đường.
Ít tháng sau, trong một chuyến vượt sông đưa tài liệu, ông và đồng đội bất ngờ gặp trận càn. Phải ngâm mình dưới đám lục bình suốt nhiều giờ, ông vẫn giữ chặt chiếc khăn rằn trên cổ như một lời nhắc nhở về tình thương của má Sáu và niềm tin phải sống để trở về.
Ngày đất nước thống nhất, ông Thành quay lại bến sông năm xưa. Căn nhà lá cũ không còn nữa. Hỏi thăm bà con, ông mới biết má Sáu đã qua đời trước ngày giải phóng ít tháng vì một cơn bạo bệnh.
Ông lặng người rất lâu bên bến nước. Trong ba lô của mình, chiếc khăn rằn năm nào vẫn còn được gấp cẩn thận. Ông mang theo nó suốt cuộc đời như mang theo hình bóng của người mẹ miền Tây đã hết lòng cưu mang những người chiến sĩ.
Mỗi lần kể lại câu chuyện ấy, ông Lê Văn Thành đều xúc động:
“Chúng tôi ra trận không chỉ mang theo nhiệm vụ, mà còn mang theo tình thương của nhân dân. Chính những tấm lòng bình dị như má Sáu đã tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi vượt qua những năm tháng gian khổ nhất.”
Đến nay, chiếc khăn rằn cũ đã sờn theo thời gian, nhưng đối với ông, đó là kỷ vật vô giá của một thời hoa lửa, nhắc nhớ về nghĩa tình quân dân son sắt và những con người bình dị đã âm thầm góp phần làm nên ngày đất nước hòa bình.



