Chiếc Khăn Rằn Bên Bờ Kênh
Một chiếc khăn rằn của má dân quân đã cứu mạng người chiến sĩ trẻ trong đêm rút lui giữa vùng Đồng Tháp Mười ngập khói lửa.
Năm 1969, vùng Đồng Tháp Mười bước vào mùa nước nổi. Ban ngày, trực thăng quần thảo trên những cánh đồng lau sậy; ban đêm, du kích phải men theo các con kênh nhỏ để vận chuyển lương thực và liên lạc. Ông Tô Minh Sang khi ấy mới mười chín tuổi, là du kích địa phương. Trong một trận càn lớn, tổ của ông bị địch phát hiện khi đang rút qua bờ kênh đầy bùn lầy. Tiếng súng nổ dồn dập trong bóng tối. Mọi người tản ra tìm đường thoát. Ông Sang bị trượt chân ngã xuống mé kênh, mảnh đạn sượt qua vai làm máu chảy ướt cả áo. Ông cố bò vào đám cỏ năng nhưng vết thương khiến người lả đi. Giữa lúc tưởng không gượng nổi nữa, ông nghe tiếng gọi khe khẽ:
— “Con nằm im, má đây.” Đó là Nguyễn Thị Bảy, người phụ nữ thường chèo xuồng tiếp tế cho du kích trong vùng. Má Bảy nhanh tay tháo chiếc khăn rằn đang quàng cổ để băng vai cho ông Sang rồi giấu ông xuống khoang xuồng dưới đống lục bình. Khi xuồng vừa rời bờ, ánh đèn pin và tiếng lính đã vọng tới phía sau. Suốt quãng đường, má Bảy vẫn bình thản chèo xuồng như một người đi đặt lờ bắt cá giữa đêm. Ông Sang nằm dưới lớp lục bình, nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch. Đến khu căn cứ an toàn, má mới đỡ ông dậy rồi cười hiền:
— “Còn sống là còn đánh được nghen con.” Sau chiến tranh, ông Tô Minh Sang nhiều lần tìm lại má Bảy để cảm ơn. Nhưng khi gặp lại, mái tóc má đã bạc trắng. Chiếc khăn rằn năm ấy được ông giữ gìn cẩn thận trong chiếc tủ gỗ cũ. Với ông, đó không chỉ là mảnh vải thấm máu giữa thời hoa lửa, mà còn là biểu tượng của tình quân dân sâu nặng trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.


