Bài viết

CHIẾC KHĂN RẰN CÒN MÃI

"Chiếc khăn rằn còn mãi" là câu chuyện về tình đồng chí, đồng đội trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Qua lời kể của cựu chiến binh Phạm Văn Thành, hình ảnh người nữ giao liên trẻ tuổi Nguyễn Thị Hồng hiện lên với lòng dũng cảm, sự kiên trung và đức hy sinh cao đẹp. Câu chuyện không chỉ tái hiện một thời hoa lửa hào hùng mà còn gửi gắm thông điệp sâu sắc về lòng yêu nước và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.

Đồng Nai09/06/2026Trần Thúy Vy (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiếc ba lô cũ đã bạc màu theo năm tháng, ông Phạm Văn Thành vẫn giữ một kỷ vật đặc biệt – một chiếc khăn rằn đã ngả màu thời gian.

Ông bảo rằng đó không chỉ là một chiếc khăn, mà còn là ký ức về một người đồng đội đã hy sinh cho Tổ quốc.

Năm 1973, ông Thành là chiến sĩ hoạt động tại vùng căn cứ miền Đông Nam Bộ. Trong đơn vị có một nữ giao liên tên Nguyễn Thị Hồng.

Hồng mới mười tám tuổi. Dáng người nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn. Cô thường xuyên nhận nhiệm vụ đưa thư, dẫn đường và vận chuyển tài liệu qua những vùng địch kiểm soát.

Những chuyến đi ấy luôn tiềm ẩn hiểm nguy.

Có lần, trước khi lên đường làm nhiệm vụ, Hồng đã tháo chiếc khăn rằn trên cổ đưa cho ông Thành và cười:

"Anh giữ giúp em nhé. Hôm nào hòa bình em sẽ lấy lại."

Ông Thành nhận chiếc khăn mà không ngờ đó lại là lần cuối cùng gặp cô.

Đêm hôm ấy, Hồng nhận nhiệm vụ chuyển một tài liệu quan trọng đến cơ sở cách mạng.

Để tránh sự truy lùng của địch, cô phải băng qua nhiều cánh rừng và những con đường đầy chốt gác.

Gần sáng, khi chỉ còn cách điểm giao tài liệu vài trăm mét, cô không may bị địch phát hiện.

Biết mình đang mang theo tài liệu quan trọng liên quan đến kế hoạch hoạt động của đơn vị, Hồng đã nhanh trí giấu tài liệu vào một hốc cây rồi cố tình chạy sang hướng khác để đánh lạc hướng quân địch.

Địch đuổi theo cô.

Nhờ sự mưu trí và lòng dũng cảm ấy, tài liệu được đồng đội tìm thấy và chuyển đến nơi an toàn.

Nhưng Hồng đã không trở về nữa.

Ngày nhận tin, cả đơn vị lặng đi.

Không ai tin rằng cô gái luôn tươi cười, luôn hát những bài ca cách mạng mỗi đêm lại ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ.

Ông Thành kể:

"Điều khiến tôi day dứt nhất là lời hứa ngày hòa bình sẽ trả lại chiếc khăn cho Hồng. Hòa bình đã đến, nhưng người nhận lại chiếc khăn thì không còn nữa."

Sau ngày đất nước thống nhất, ông nhiều lần đến thăm gia đình Hồng.

Ông trao lại chiếc khăn cho mẹ cô.

Người mẹ ôm chiếc khăn vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi.

Bà nói:

"Con tôi không trở về, nhưng tôi tự hào vì nó đã sống trọn vẹn cho đất nước."

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.

Chiếc khăn rằn hôm nay được gia đình gìn giữ như một báu vật.

Đó là minh chứng cho một thời tuổi trẻ sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Mỗi lần kể lại câu chuyện ấy cho thế hệ trẻ, ông Thành luôn nhắc nhở:

"Các cháu sinh ra trong hòa bình là điều rất may mắn. Hãy sống có trách nhiệm, học tập và cống hiến để xứng đáng với những người đã ngã xuống."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn