CHIẾC KHĂN RẰN CÒN MÙI KHÓI SÚNG
Ngày Hạnh gia nhập đội thanh niên xung phong, chị chỉ mang theo một chiếc khăn rằn do mẹ tự tay dệt. Chiếc khăn theo chị qua những ngày mở đường, san lấp hố bom, tải đạn trong mưa bom bão đạn. Có hôm, máy bay địch quần thảo suốt từ sáng đến chiều. Đất đá văng khắp nơi, nhiều đoạn đường vừa làm xong lại bị phá hủy. Hạnh quấn chặt chiếc khăn rằn quanh cổ, vừa để che bụi, vừa để tự nhắc mình phải đứng vững. Trong một lần làm nhiệm vụ khẩn, Hạnh bị thương nặng khi cứu đồng đội. Chiếc khăn rằn nhuốm
Ngày Hạnh gia nhập đội thanh niên xung phong, chị chỉ mang theo một chiếc khăn rằn do mẹ tự tay dệt. Chiếc khăn theo chị qua những ngày mở đường, san lấp hố bom, tải đạn trong mưa bom bão đạn.
Có hôm, máy bay địch quần thảo suốt từ sáng đến chiều. Đất đá văng khắp nơi, nhiều đoạn đường vừa làm xong lại bị phá hủy. Hạnh quấn chặt chiếc khăn rằn quanh cổ, vừa để che bụi, vừa để tự nhắc mình phải đứng vững.
Trong một lần làm nhiệm vụ khẩn, Hạnh bị thương nặng khi cứu đồng đội. Chiếc khăn rằn nhuốm máu, nhưng vẫn được chị giữ chặt đến giây phút cuối.
Sau chiến tranh, chiếc khăn ấy được đồng đội mang về trao lại cho gia đình. Nó không còn là một vật dụng bình thường, mà trở thành chứng nhân cho tuổi trẻ đã cháy hết mình trong thời hoa lửa.


