CHIẾC KHĂN RẰN CỦA BA
Tôi tên là Võ Minh Tâm, sinh năm 1953, quê ở Bến Tre. Ba tôi cũng từng tham gia kháng chiến chống Pháp nên ngày tôi lên đường nhập ngũ, ông không nói nhiều. Ông chỉ tháo chiếc khăn rằn đang quàng trên cổ rồi đưa cho tôi.
Ông bảo:
“Lúc nào nhớ nhà thì lấy ra mà nhìn.”
Từ ngày vào chiến trường miền Đông Nam Bộ, chiếc khăn rằn ấy lúc nào cũng ở bên tôi. Khi trời lạnh, tôi quàng cổ. Khi hành quân, tôi dùng để lau mồ hôi. Có lần bị thương nhẹ ở tay, tôi còn dùng nó để băng vết thương.
Một đêm năm 1974, đơn vị tôi phục kích bên bìa rừng cao su. Chúng tôi nằm im suốt nhiều giờ trong mưa lớn. Đất lạnh ngấm vào người, ai cũng run lên vì rét.
Đến gần sáng, trận đánh bắt đầu. Đạn sáng xé rách màn đêm, tiếng súng nổ vang khắp khu rừng. Trong lúc di chuyển, tôi phát hiện một đồng đội bị thương nằm kẹt giữa khoảng trống.
Không kịp suy nghĩ, tôi lao ra kéo anh ấy vào vị trí an toàn. Khi trở về chiến hào, tôi mới biết chiếc khăn rằn của ba đã bị rách mất một góc vì mảnh đạn.
Tôi lặng người sờ lên phần vải sờn cũ.
Sau hòa bình, tôi mang chiếc khăn về đưa lại cho ba. Ông cầm rất lâu rồi chỉ cười nhẹ:
“Rách vậy mới đúng là đã đi qua chiến tranh.”


