Chiếc khăn rằn của chị Hòa
Trong buổi sinh hoạt chuyên đề về truyền thống, Chi đoàn An Phú vẫn thường kể câu chuyện về chị Hòa – nữ thanh niên xung phong từng bám trụ tại bến phà Long Tứ những năm 1970. Mỗi ngày, dưới bom đạn rải thảm, chị và đồng đội phải chèo ghe đưa thương binh qua sông, có khi giữa màn pháo sáng rực như ban ngày. Đêm nọ, một ghe đầy thương binh bị mắc kẹt giữa dòng, chị Hòa quấn chặt chiếc khăn rằn lên tay, lao xuống nước kéo dây neo, mặc cho từng đợt pháo quét sát mặt sông. Khi đưa được ghe vào bờ an
Trong buổi sinh hoạt chuyên đề về truyền thống, Chi đoàn An Phú vẫn thường kể câu chuyện về chị Hòa – nữ thanh niên xung phong từng bám trụ tại bến phà Long Tứ những năm 1970. Mỗi ngày, dưới bom đạn rải thảm, chị và đồng đội phải chèo ghe đưa thương binh qua sông, có khi giữa màn pháo sáng rực như ban ngày. Đêm nọ, một ghe đầy thương binh bị mắc kẹt giữa dòng, chị Hòa quấn chặt chiếc khăn rằn lên tay, lao xuống nước kéo dây neo, mặc cho từng đợt pháo quét sát mặt sông. Khi đưa được ghe vào bờ an toàn, cánh tay chị rớm máu vì gai sắt và mảnh bom cứa vào, nhưng chị chỉ cười: “Miễn cứu được người ta là được rồi.” Chiếc khăn rằn năm ấy, lem dầu và sém lửa, giờ được chị tặng lại cho Chi đoàn. Mỗi lần nhìn khăn, đoàn viên trẻ như nghe tiếng chị nhắn nhủ: “Có thể không còn bom đạn, nhưng lòng dũng cảm và tinh thần vì người khác thì lúc nào cũng cần được giữ lấy.”


