Bài viết

CHIẾC KHĂN RẰN CỦA MẸ (2)

Ngày tiễn con lên đường, mẹ tháo chiếc khăn rằn đang quàng trên cổ, cẩn thận gấp lại rồi trao cho anh. Mẹ nói đơn giản: “Mang theo cho đỡ nhớ nhà.” Chiếc khăn theo anh suốt những năm tháng chiến trường. Khi rét, anh quàng lên cổ. Khi bị thương, anh dùng làm băng tạm. Có lúc mệt lả, anh chỉ cần chạm tay vào chiếc khăn đã sờn mép là thấy lòng mình vững lại. Sau ngày hòa bình, chiếc khăn rằn được anh mang về đặt trang trọng trên bàn thờ mẹ. Nó không còn chỉ là kỷ vật gia đình, mà là biểu tượng cho

Quảng Trị24/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày tiễn con lên đường, mẹ tháo chiếc khăn rằn đang quàng trên cổ, cẩn thận gấp lại rồi trao cho anh. Mẹ nói đơn giản: “Mang theo cho đỡ nhớ nhà.”
Chiếc khăn theo anh suốt những năm tháng chiến trường. Khi rét, anh quàng lên cổ. Khi bị thương, anh dùng làm băng tạm. Có lúc mệt lả, anh chỉ cần chạm tay vào chiếc khăn đã sờn mép là thấy lòng mình vững lại.
Sau ngày hòa bình, chiếc khăn rằn được anh mang về đặt trang trọng trên bàn thờ mẹ. Nó không còn chỉ là kỷ vật gia đình, mà là biểu tượng cho hậu phương thầm lặng – nơi đã tiếp thêm sức mạnh cho bao người con vững bước giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn