CHIẾC KHĂN RẰN CỦA MẸ
Cô Nguyễn Thị Lành, cựu nữ du kích miền Tây, kể rằng ngày lên đường, mẹ chỉ kịp đưa cho cô một chiếc khăn rằn: “Con mang theo, lúc mồ hôi ướt trán thì lau, lúc lạnh thì quàng, lúc sợ thì nắm cho mẹ thêm sức.” Chiếc khăn theo cô suốt những tháng ngày băng đồng, vượt kênh, cõng súng. Có lần, khi trinh sát ban đêm, cô lỡ bước rơi xuống bùn sâu, luống cuống không đứng dậy được. Cô nắm chiếc khăn trong tay, nhớ lời mẹ, mà bình tĩnh bò lên bờ. Nay đã gần 80 tuổi, cô Lành vẫn giữ chiếc khăn cũ màu, s
Cô Nguyễn Thị Lành, cựu nữ du kích miền Tây, kể rằng ngày lên đường, mẹ chỉ kịp đưa cho cô một chiếc khăn rằn: “Con mang theo, lúc mồ hôi ướt trán thì lau, lúc lạnh thì quàng, lúc sợ thì nắm cho mẹ thêm sức.” Chiếc khăn theo cô suốt những tháng ngày băng đồng, vượt kênh, cõng súng. Có lần, khi trinh sát ban đêm, cô lỡ bước rơi xuống bùn sâu, luống cuống không đứng dậy được. Cô nắm chiếc khăn trong tay, nhớ lời mẹ, mà bình tĩnh bò lên bờ. Nay đã gần 80 tuổi, cô Lành vẫn giữ chiếc khăn cũ màu, sợi vải sờn hết góc. Cô nói: “Thời chiến, có những thứ không chỉ để lau mồ hôi – mà để lau nỗi sợ.”


