Bài viết

CHIẾC KHĂN RẰN CỦA NGOẠI

Ở một vùng quê nghèo miền Tây Nam Bộ, có một cậu bé tên Nam sống cùng ngoại. Từ nhỏ, Nam luôn thấy ngoại giữ gìn cẩn thận một chiếc khăn rằn cũ đã sờn màu. Chiếc khăn ấy được ngoại gấp gọn, cất trong chiếc hộp gỗ nhỏ như một báu vật.

An Giang26/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“CHIẾC KHĂN RẰN CỦA NGOẠI”

Ở một vùng quê nghèo miền Tây Nam Bộ, có một cậu bé tên Nam sống cùng ngoại. Từ nhỏ, Nam luôn thấy ngoại giữ gìn cẩn thận một chiếc khăn rằn cũ đã sờn màu. Chiếc khăn ấy được ngoại gấp gọn, cất trong chiếc hộp gỗ nhỏ như một báu vật.
Một hôm, Nam tò mò hỏi:
– Ngoại ơi, sao cái khăn cũ vậy mà ngoại giữ kỹ quá?
Ngoại khẽ mỉm cười, đôi mắt như xa xăm về một miền ký ức:
– Đây là khăn của cậu con… thời chiến tranh đó.
Nam ngạc nhiên:
– Cậu con là ai hả ngoại?
Ngoại chậm rãi kể.
Ngày ấy, khi đất nước còn chìm trong bom đạn, cậu của Nam mới mười chín tuổi đã tình nguyện tham gia cách mạng. Nhà nghèo lắm, bữa đói bữa no, nhưng cậu luôn nói:
– Nếu ai cũng sợ khó, sợ chết thì ai bảo vệ quê hương mình hả má?
Ngày lên đường, ngoại nghẹn ngào lấy chiếc khăn rằn đang quàng trên cổ đưa cho con trai:
– Má không có gì cho con hết. Giữ cái khăn này mà nhớ nhà nghe con.
Cậu mỉm cười:
– Chừng nào đất nước hòa bình, con về trả lại cho má.
Nhưng chiến tranh khốc liệt hơn người ta nghĩ.
Có những tháng trời không một lá thư gửi về. Ngoại ngày nào cũng ngồi trước hiên nhà chờ tin con. Rồi một buổi chiều mưa, đồng đội của cậu tìm đến.
Người chú bộ đội đứng lặng hồi lâu mới nghẹn ngào nói:
– Má ơi… em nó hy sinh rồi.
Ngoại như chết lặng.
Người đồng đội run run lấy từ ba lô ra chiếc khăn rằn đã bạc màu:
– Trước lúc hy sinh, em nhờ con mang chiếc khăn này về cho má…
Ngoại ôm chiếc khăn vào lòng, nước mắt cứ lặng lẽ rơi. Từ ngày đó, chiếc khăn trở thành vật quý nhất của ngoại.
Nhiều năm sau, đất nước hòa bình.
Nam lớn lên trong những câu chuyện ngoại kể về thời chiến. Cậu hiểu rằng, cuộc sống bình yên hôm nay không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng máu và nước mắt của biết bao người.

Một ngày nọ, Nam nói với ngoại:
– Ngoại ơi, sau này con sẽ kể câu chuyện của cậu cho nhiều người nghe để ai cũng nhớ những người đã hy sinh cho đất nước mình.
Ngoại nhìn Nam, mắt đỏ hoe nhưng ánh lên niềm vui:
– Vậy là cậu con chưa bao giờ mất đâu… vì vẫn còn người nhớ.
Chiếc khăn rằn cũ vẫn nằm đó – không chỉ là kỷ vật của một người lính, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng trong những năm tháng hoa lửa của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn