Người có công giúp đỡ cách mạng

“Chiếc khăn rằn giữa đồng lửa

Câu chuyện kể về một chiến sĩ trẻ dùng chiếc khăn rằn làm dấu hiệu cứu đồng đội giữa trận càn ác liệt của địch. Trong hoàn cảnh hiểm nguy, tình đồng chí và lòng quả cảm đã giúp cả tổ công tác vượt qua vòng vây an toàn.

Đồng Tháp13/05/2026Lâm Văn Tèo (Xã An Phước)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1970, vùng Đồng Tháp Mười là nơi diễn ra nhiều trận càn quét dữ dội. Địch thường dùng trực thăng đổ quân xuống các cánh đồng ngập nước để truy lùng lực lượng cách mạng. Người dân và cán bộ sống trong cảnh thiếu thốn, liên tục phải di chuyển tránh bom đạn.

Bà Trần Thị Lệ khi ấy mới mười tám tuổi, tham gia đội thanh niên xung phong làm nhiệm vụ tải thương và tiếp tế lương thực cho bộ đội.

Một buổi chiều cuối năm, tổ công tác của bà nhận nhiệm vụ chuyển thuốc men sang căn cứ bên kia cánh đồng tràm. Trời vừa nhá nhem thì tiếng máy bay trực thăng vang lên dồn dập. Địch phát hiện dấu vết và bắt đầu đổ quân xuống khu vực.

Cả tổ nhanh chóng tản ra ẩn nấp. Trong lúc hỗn loạn, anh Nguyễn Văn Tư – chiến sĩ dẫn đường – bị thương ở chân và mắc kẹt giữa bãi cỏ năng ngập nước.

Nếu để trời sáng, anh Tư chắc chắn sẽ bị địch phát hiện.

Lúc ấy, bà Lệ nhìn thấy chiếc khăn rằn của anh nổi lên giữa đồng nước. Bà liền nghĩ ra cách dùng khăn làm ám hiệu. Cứ mỗi lần địch đi qua, bà lại kéo nhẹ chiếc khăn xuống nước để báo cho anh Tư nằm im.

Đêm xuống, tiếng súng thưa dần. Bà Lệ lặng lẽ bò qua từng mô đất, dìu anh Tư men theo con rạch nhỏ trở về căn cứ.

Đường đi tối đen, nước ngập đến ngực, nhiều lúc cả hai tưởng không còn đủ sức. Nhưng chiếc khăn rằn vẫn được bà buộc chặt trên vai anh Tư để không lạc nhau giữa đêm.

Khi về đến căn cứ an toàn, anh Tư xúc động nói:

“Nếu không có chiếc khăn rằn của em, chắc anh đã nằm lại ngoài đồng rồi.”

Sau này hòa bình lập lại, chiếc khăn rằn cũ được bà Lệ giữ gìn như một kỷ vật của thời chiến. Với bà, đó không chỉ là món đồ quen thuộc của người miền Tây, mà còn là biểu tượng của tình đồng đội và lòng kiên cường giữa những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn