Cựu Thanh niên xung phong

CHIẾC KHĂN RẰN GIỮA KHÓI ĐẠN

Hà Tĩnh11/04/2026NGUYỄN ĐÌNH LONG (THÔN 4)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi còn giữ chiếc khăn rằn đó… dù người tặng nó đã không còn,” bà Hạnh nói, tay khẽ vuốt tấm khăn đã sờn.

Những năm 1967, vùng quê Bến Tre chìm trong khói lửa. Bà Hạnh khi ấy là một nữ du kích trẻ, làm nhiệm vụ liên lạc và dẫn đường.

“Một lần, tôi bị lạc giữa cánh đồng sau một trận càn,” bà kể. “Địch lùng sục khắp nơi, tôi phải ẩn mình trong bụi rậm.”

Giữa lúc nguy hiểm, một người lính giải phóng đã tìm thấy bà. Anh đưa cho bà một chiếc khăn rằn và nói nhỏ:
“Quấn vào đi, để ngụy trang… rồi đi theo tôi.”

Chiếc khăn giúp bà hòa vào màu đất, màu cỏ, tránh được sự phát hiện của kẻ địch. Người lính ấy âm thầm dẫn bà ra khỏi vòng vây.

“Chúng tôi chưa kịp hỏi tên nhau,” bà nghẹn giọng. “Chỉ biết anh cười rất hiền.”

Ít lâu sau, bà nghe tin anh đã hy sinh trong một trận đánh.

“Tôi giữ chiếc khăn rằn ấy suốt đời,” bà nói. “Không chỉ vì nó đã cứu tôi… mà vì nó là kỷ niệm về một con người dũng cảm, sống lặng lẽ và ra đi cũng lặng lẽ.”

Bà nhìn xa xăm:
“Giữa chiến tranh, có những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi… nhưng đủ để người ta nhớ mãi cả một đời.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾC KHĂN RẰN GIỮA KHÓI ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa