Bài viết

CHIẾC KHĂN RẰN GIỮA MÙA BOM

CHIẾC KHĂN RẰN GIỮA MÙA BOM

Lào Cai08/05/2026Đoàn xã Yên Bình (Đoàn xã Yên Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày anh Vỹ vào chiến trường, mẹ chỉ kịp đưa cho anh một chiếc khăn rằn cũ. Bà bảo mang theo để lau mồ hôi, che nắng, lúc lạnh còn quàng cổ được.

Anh cười rồi quấn chiếc khăn quanh cổ suốt những năm tháng sau đó.

Đơn vị của anh thường xuyên hành quân qua những cánh rừng đầy bom đạn. Có những ngày trời nóng như đổ lửa, mồ hôi thấm ướt cả chiếc khăn. Có những đêm mưa lạnh buốt, anh lại kéo khăn lên che kín cổ.

Đồng đội ai cũng quen với hình ảnh người lính gầy gò mang chiếc khăn rằn bạc màu ấy.

Một lần, đơn vị dừng chân bên bìa rừng sau nhiều ngày thiếu nước. Một chiến sĩ trẻ bị sốt nặng, mê man suốt đêm.

Anh Vỹ ngồi bên cạnh, nhúng chiếc khăn vào dòng suối nhỏ rồi đắp lên trán cho đồng đội.

Ngoài trời, tiếng bom vẫn vọng lại từng chập.

Suốt đêm ấy, anh gần như không ngủ.

Sáng hôm sau, người chiến sĩ trẻ qua cơn nguy kịch.

Anh nhìn chiếc khăn đã sờn thêm nhiều chỗ rồi cười:

“Vẫn còn dùng tốt.”

Không ai ngờ vài tháng sau, trong một trận đánh lớn, anh Vỹ đã mãi mãi nằm lại nơi tuyến lửa.

Khi đồng đội thu dọn đồ đạc của anh, chiếc khăn rằn vẫn được gấp cẩn thận trong ba lô.

Nhiều năm sau hòa bình, người lính từng được anh chăm sóc năm ấy tìm về quê anh trao lại kỷ vật.

Người mẹ già run run cầm chiếc khăn lên, áp vào ngực mà nước mắt cứ lặng lẽ rơi.

Bởi với bà, đó không chỉ là một chiếc khăn cũ.

Đó là cả tuổi trẻ của người con đã gửi lại giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn