Khác

CHIẾC KHĂN RẰN KHÔNG BAO GIỜ CŨ

Trong nhiều lần làm nhiệm vụ, chiếc khăn ấy đã được ông dùng vào nhiều việc: khi thì làm băng cá nhân để cầm máu cho đồng đội, khi thì làm tín hiệu nhận biết trong đêm tối, lúc lại đơn giản là lau đi những giọt mồ hôi sau những chặng hành quân dài.

Vĩnh Long27/03/2026Cao Trung Nguyên (TÂN HÀO)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh, ông Nguyễn Văn Nhân luôn mang theo bên mình một chiếc khăn rằn – vật dụng quen thuộc của người dân Nam Bộ. Nhưng với ông, chiếc khăn ấy không chỉ để che nắng, lau mồ hôi, mà còn là một kỷ vật đặc biệt.

Chiếc khăn rằn được mẹ ông trao trước khi ông lên đường làm nhiệm vụ. Không có lời dặn dò dài dòng, chỉ là ánh mắt và cái siết tay thật chặt. Từ đó, chiếc khăn trở thành người bạn đồng hành, theo ông đi qua những chặng đường gian nan nhất.

Trong nhiều lần làm nhiệm vụ, chiếc khăn ấy đã được ông dùng vào nhiều việc: khi thì làm băng cá nhân để cầm máu cho đồng đội, khi thì làm tín hiệu nhận biết trong đêm tối, lúc lại đơn giản là lau đi những giọt mồ hôi sau những chặng hành quân dài.

Có lần, trong một tình huống nguy cấp, ông đã dùng chính chiếc khăn ấy để băng vết thương cho mình và tiếp tục di chuyển cùng đơn vị. Dù đã sờn cũ, chiếc khăn vẫn được ông giữ gìn như một phần ký ức không thể tách rời.

Với ông, chiếc khăn rằn không chỉ là vật dụng, mà còn là biểu tượng của tình thân, của quê hương và của những năm tháng “hoa lửa” không thể nào quên.

Trở về đời thường, ông vẫn giữ chiếc khăn ấy cẩn thận. Dù thời gian đã làm phai màu, nhưng giá trị của nó trong lòng ông thì không bao giờ cũ.

Mỗi khi nhìn lại chiếc khăn rằn, ông Nguyễn Văn Nhân như thấy lại cả một thời tuổi trẻ – một thời gian khó nhưng đầy tự hào. Câu chuyện của ông nhắc nhở rằng, đôi khi những điều giản dị nhất lại chứa đựng những giá trị lớn lao nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn