Chiếc Khăn Rằn Mang Tên “Hạnh Phúc
Năm 1968, giữ lúc chiến trường miền Nam rực lửa, anh bộ đội trẻ Trần Văn Nam (khi ấy 20 tuổi) nhận nhiệm vụ chia tay gia đình tại Hà Nội để vào chiến trường Tây Nguyên. Trước giờ lên đường, người yêu của anh, cô thanh niên xung phong Nguyễn Thị Lan, đã tháo chiếc khăn rằn mình đang quàng, trao cho Nam và dặn: "Anh đi mang theo tình yêu của quê hương. Giữ lấy nó, ngày chiến thắng trở về, anh phải quàng nó trên cổ".
Chiếc khăn rằn nhuốm bụi đường, qua bao trận đánh tại ngã ba Đồng Lộc, qua những lần vượt sông Pô Cô, trở thành vật bất ly thân của Nam. Trong những đêm nằm trong hầm tăng võng, tiếng bom gào thét bên tai, nhìn chiếc khăn, Nam lại nhớ đến nụ cười của Lan và lời hứa bình yên. Chiếc khăn trở thành nguồn động lực giúp anh vượt qua nỗi sợ hãi, giữ vững tay súng.
Năm 1972, trong một trận giao tranh khốc liệt, tiểu đội của Nam bị thương vong nhiều. Nam bị thương ở chân nhưng vẫn cố gắng bò dưới làn mưa đạn để cứu đồng đội. Chiếc khăn rằn lúc này được anh dùng làm băng quấn vết thương. Máu của anh, máu của đồng đội và cả bụi đất chiến trường đã quyện chặt vào màu khăn, biến nó thành chứng nhân của sự hy sinh và lòng quả cảm.
Sau năm 1975, Nam trở về, mang theo chiếc khăn rằn cũ kỹ. Lan, khi ấy đã là vợ anh, nhìn chiếc khăn, hai người ôm nhau khóc. Đó là những giọt nước mắt hạnh phúc của thời bình.
Nhiều năm sau, ông Nam đã tặng lại chiếc khăn rằn này cho Bảo tàng Tuổi trẻ Việt Nam. Ông chia sẻ: "Chiếc khăn này không chỉ của riêng tôi, nó là biểu tượng của tình yêu, của lòng yêu nước và sự hy sinh của cả một thế hệ thời hoa lửa". Câu chuyện của ông Nam và bà Lan là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về một thời gian khó nhưng hào hùng, về tình yêu đôi lứa gắn liền với tình yêu đất nước, góp phần giáo dục truyền thống cách mạng, lòng tự hào dân tộc cho hôm nay và mai sau



