Chiếc Khăn Rằn Trên Đường Hành Quân
Một chiếc khăn rằn bình dị đã theo chân người lính suốt những năm tháng chiến tranh. Giữa gian khó của thời hoa lửa, món đồ nhỏ bé ấy không chỉ giúp che mưa nắng, mà còn mang theo tình người và ký ức không thể quên.
Năm 1973. Ngô Văn Lâm là chiến sĩ vận tải thuộc một đơn vị đóng quân gần vùng đồi đất đỏ. Những ngày ấy. Đường hành quân rất khó đi. Mùa nắng bụi đỏ phủ kín vai áo. Mùa mưa đất bám nặng dưới từng bước chân. Trước ngày lên đường. Mẹ anh đưa cho anh một chiếc khăn rằn. — Mang theo. Lúc nắng thì che đầu. Lúc lạnh thì quàng cổ. Lâm cười. — Con lớn rồi mà. — Lớn mấy cũng là con của mẹ. Chiếc khăn theo anh đi qua nhiều cánh rừng. Có hôm dùng lau mồ hôi. Có hôm buộc lại quai ba lô bị đứt. Có hôm trải xuống đất làm chỗ ngồi. Một buổi chiều cuối mùa mưa. Đơn vị đang hành quân qua một đoạn dốc trơn trượt. Chiến sĩ trẻ tên Hải đi phía sau bất ngờ ngã xuống. Cổ chân sưng lên nhanh. Đi tiếp rất khó. Trời bắt đầu tối. Mọi người phải tìm cách đưa Hải về điểm nghỉ. Lâm tháo chiếc khăn rằn khỏi cổ. Cẩn thận buộc cố định phần chân bị đau. — Đỡ hơn chưa? Hải gật đầu. — Cảm ơn anh. — Mai khỏe rồi đi tiếp. Đêm ấy. Mưa rừng kéo dài. Mọi người ngồi nép dưới tấm tăng. Lâm ngồi nhìn đôi bàn tay trống không. Lần đầu tiên sau nhiều năm. Anh không còn chiếc khăn bên người. Ít hôm sau. Đơn vị chuyển vị trí. Công việc cuốn mọi người đi. Chiếc khăn cũng dần rời khỏi ký ức. Cho đến nhiều năm sau chiến tranh. Trong buổi họp mặt đồng đội. Một người đàn ông tóc đã bạc bước đến. Là Hải. Ông lấy trong túi ra một chiếc khăn rằn cũ. Màu vải đã phai. Một góc khăn còn đường chỉ khâu vụng về năm nào. — Tôi giữ đến giờ. Lâm cầm chiếc khăn. Im lặng thật lâu. Ngoài sân. Nắng chiều trải xuống khoảng đất vàng nhạt. Có những thứ đi cùng con người qua thời hoa lửa. Không chỉ vì giá trị của món đồ. Mà vì nó từng giữ lại sự quan tâm giữa những ngày gian khó nhất. Và đôi khi. Điều khiến người ta nhớ mãi. Là những điều bình dị như thế.



