Bài viết

Chiếc Khăn Rằn Trên Vai Người Ở Lại

Một chiếc khăn rằn giản dị trở thành kỷ vật gắn liền với một mối tình thầm lặng giữa chiến tranh. Khi người ra đi không trở lại, chiếc khăn ấy mang theo ký ức, lời hứa và sự chờ đợi của người ở lại.

Gia Lai04/05/2026Rah Lan Thương (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Miền Tây mùa nước nổi, sông rạch chằng chịt như mạng nhện. Nguyễn Thị Sáu làm giao liên, ngày ngày chèo xuồng đưa thư, dẫn đường cho bộ đội qua những con kênh nhỏ.

Trên vai cô lúc nào cũng có một chiếc khăn rằn — vật quen thuộc của người dân miền sông nước. Nhưng với Sáu, chiếc khăn ấy còn có ý nghĩa đặc biệt.

Nó là của anh Ba Lực — một chiến sĩ du kích mà cô quen trong một lần làm nhiệm vụ. Anh cao lớn, ít nói, nhưng ánh mắt lúc nào cũng ấm áp. Lần đầu gặp, trời mưa lớn, Sáu bị cảm lạnh. Ba Lực đã tháo chiếc khăn của mình đưa cho cô, nói đơn giản:
“Giữ lấy… cho đỡ lạnh.”

Từ đó, họ gặp nhau nhiều hơn trong những lần làm nhiệm vụ chung. Không có lời tỏ tình nào, chỉ là những ánh nhìn, những lần lặng lẽ giúp đỡ nhau giữa hiểm nguy.

Một buổi tối, trước khi nhận nhiệm vụ dài ngày, Ba Lực gặp Sáu bên bến nước. Anh không nói nhiều, chỉ dặn:
“Nếu lâu quá không gặp… thì cũng đừng lo.”

Sáu không hỏi thêm. Cô chỉ siết chặt chiếc khăn trên vai.

Những ngày sau đó, tin tức chiến sự dồn dập. Sáu vẫn tiếp tục công việc, nhưng trong lòng luôn có một nỗi chờ đợi mơ hồ.

Rồi một ngày, đơn vị nhận tin: trong một trận càn lớn, Ba Lực đã hy sinh khi bảo vệ đường rút cho đồng đội.

Sáu lặng người. Không ai nói gì thêm, nhưng cô hiểu.

Đêm hôm đó, cô ngồi một mình trên xuồng, giữa dòng nước lặng. Chiếc khăn rằn vẫn ở trên vai, thấm ướt không biết vì nước mưa hay nước mắt.

Từ ngày ấy, Sáu vẫn tiếp tục làm giao liên. Chiếc khăn rằn theo cô qua bao chuyến đi, qua những trận mưa bom và cả những ngày yên tĩnh hiếm hoi.

Có người hỏi:
“Sao chị không thay khăn mới?”
Sáu chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Cái này… quen rồi.”

Sau hòa bình, Sáu trở về quê. Cuộc sống dần ổn định, nhưng chiếc khăn rằn vẫn được cô giữ gìn cẩn thận.

Những buổi chiều, cô thường ngồi bên bến nước cũ, nhìn dòng sông trôi chậm. Trên vai vẫn là chiếc khăn năm ấy — đã bạc màu theo thời gian.

Không còn chiến tranh, không còn chia ly. Nhưng trong lòng người ở lại, vẫn còn một phần ký ức không thể gọi tên — một thời hoa lửa, một mối tình không lời, và một chiếc khăn rằn mang theo cả một đời nhớ thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn