Bài viết

CHIẾC KHĂN RẰN TRONG TRẬN ẤP BẮC

Lào Cai08/06/2026Mai Tuấn Anh (xã Phong Dụ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC KHĂN RẰN TRONG TRẬN ẤP BẮC

Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Mai (Cựu du kích tỉnh Mỹ Tho - nay là Tiền Giang)

"Trận Ấp Bắc năm 1963 là một mốc son chói lọi của quân và dân miền Nam, và đối với một cô gái du kích 17 tuổi như tôi ngày ấy, đó là trận thử lửa đầu đời đầy máu và nước mắt. Biểu tượng bất khuất của chúng tôi ngày đó là chiếc khăn rằn Nam Bộ – vật vừa để che nắng, lau mồ hôi, và đôi khi là băng bó vết thương cho đồng đội.

Sáng hôm đó, địch huy động xe bọc thép lội nước và trực thăng vận bủa vây trận địa hòng nghiền nát lực lượng của ta. Tiếng máy bay gầm rú điếc tai, đạn xối xả xuống các bờ kinh, rặng dừa. Tôi cùng các chị em trong đội nữ du kích có nhiệm vụ tiếp đạn và tải thương. Dưới làn đạn dày đặc, chúng tôi bò dọc theo các giao thông hào, bùn sình ngập đến ngang ngực.

Tôi gặp anh Ba, trung đội trưởng, bị trúng mảnh đạn pháo vào đùi, máu chảy ra xối xả làm đỏ cả một vùng nước. Không có băng y tế, tôi lập tức tháo chiếc khăn rằn đang quấn trên đầu, xé đôi ra để làm dây garô siết chặt vết thương cho anh. Anh Ba mặt tái mét vì mất máu nhưng tay vẫn ôm chặt khẩu súng, nói lớn: 'Ghé sát tai nghe anh dặn, mang thùng đạn này qua cho khẩu đại liên góc bờ tre mau lên!'.

Tôi nuốt nước mắt, vác thùng đạn lao đi. Chiếc khăn rằn của tôi thấm đẫm máu của anh và bùn đất quê hương. Anh Ba đã hy sinh chiều hôm đó, nhưng trận Ấp Bắc chúng tôi đã thắng vẻ vang. Chiếc khăn rằn loang lổ vết máu ấy được tôi giữ lại suốt những năm tháng chiến tranh sau này như một lời thề giữ đất."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn