Bài viết

Chiếc khăn tay

Chiếc khăn tay

Ninh Bình21/04/2026Đoàn xã Xuân Trường (Đoàn xã Xuân Trường)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày anh lên đường, trời không mưa nhưng không khí như nặng lại. Cô đứng bên bờ ruộng, tay nắm chặt góc áo, còn anh thì cứ nhìn xuống đất, như sợ nếu nhìn lâu sẽ không đi nổi nữa.

“Anh đi nhé.”

Cô không nói gì, chỉ đưa cho anh một chiếc khăn tay màu trắng, mép thêu vụng về một bông hoa nhỏ.

“Em tự thêu đấy. Khi nào nhớ… thì mở ra xem.”

Anh cầm lấy, gật đầu, nhưng không dám hứa điều gì lớn lao. Chỉ nói: “Anh sẽ giữ.”

Chiếc khăn theo anh suốt những năm tháng ở chiến trường. Mỗi lần dừng chân, giữa những buổi hành quân dài, anh lại lấy ra, vuốt nhẹ lên đường chỉ đã bắt đầu sờn. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, anh lấy chiếc khăn lau mặt, rồi lại cẩn thận gấp lại, cất vào túi trong cùng.

Đồng đội nhiều lần trêu:
“Giữ gì mà kỹ thế?”
Anh chỉ cười: “Kỷ niệm.”

Những năm tháng trôi qua, chiếc khăn không còn trắng nữa. Nó ngả màu, có chỗ sờn rách, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ đi.

Ngày hòa bình, anh trở về. Con đường làng vẫn đó, hàng tre vẫn nghiêng theo gió, nhưng nhiều thứ đã đổi khác. Anh đứng trước ngôi nhà cũ, tim đập chậm lại.

Người ta nói cô đã đi lấy chồng từ lâu. Một cuộc đời khác, yên ổn, bình dị.

Anh không vào. Chỉ đứng một lúc, rồi quay đi.

Chiếc khăn vẫn ở trong túi áo. Anh lấy ra, nhìn thật lâu. Đường chỉ thêu đã nhòe đi, nhưng bông hoa nhỏ vẫn còn.

Anh gấp lại, cẩn thận như ngày đầu tiên.

Có những thứ không còn thuộc về hiện tại, nhưng vẫn đủ để giữ lại cả một quãng đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn