Cựu chiến binh

Chiếc Khăn Tay

Lào Cai18/08/2026Phường Trung Tâm (Đoàn phường Trung Tâm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày chiến tranh ở vùng Nghĩa Lộ, có một cô gái trẻ làm công tác hậu cần cho đơn vị. Công việc của cô không có tiếng súng, nhưng ngày nào cũng tất bật lo cơm nước, thuốc men và những thứ cần thiết cho bộ đội.

Trước một trận đánh lớn, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp. Trong lúc mọi người chuẩn bị, cô nhìn thấy một người lính bị thương nhẹ ở tay. Cô lấy chiếc khăn tay của mình, xé một mảnh vải nhỏ rồi cẩn thận băng lại cho anh.

Người lính cười:

“Khăn đẹp thế này mà cô nỡ xé à?”

Cô đáp:

“Khăn rồi sẽ có cái khác. Tay anh thì chỉ có một.”

Anh bật cười, rồi vội theo đơn vị lên đường.

Trước khi đi, anh quay lại hỏi:

“Nếu tôi trở về, cô còn giữ phần khăn còn lại không?”

Cô chỉ cười:

“Anh cứ trở về rồi tính.”

Nhưng trận đánh hôm ấy kéo dài nhiều ngày.

Người lính không trở lại.

Chiếc khăn còn lại được cô cất trong túi áo suốt những năm chiến tranh. Mỗi lần nghe tin đơn vị có người hy sinh, cô lại lấy nó ra, lặng lẽ nhìn thật lâu.

Chiến tranh kết thúc.

Nhiều năm sau, trong một lần trở lại Nghĩa Lộ, cô gặp một người đàn ông lớn tuổi. Trên cổ tay ông vẫn còn một vết sẹo nhỏ.

Ông nhận ra cô trước.

“Cô còn nhớ chiếc khăn năm ấy không?”

Cô sững người.

Hóa ra người lính năm xưa đã bị thương nặng và được đưa đi điều trị ở một đơn vị khác. Vì mất liên lạc, anh tưởng cô đã quên mình.

Ông lấy từ trong túi ra một mảnh vải đã bạc màu.

Đó chính là phần khăn cô từng dùng để băng vết thương cho ông.

Hai người đứng lặng giữa con phố đã đổi thay.

Chiến tranh đã qua từ rất lâu, nhưng một mảnh khăn nhỏ vẫn giữ nguyên ký ức của một thời tuổi trẻ.

Có những kỷ vật chẳng đáng giá bao nhiêu.

Nhưng với những người từng đi qua chiến tranh, chúng có thể là cả một đời thương nhớ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn