Chiếc khăn tay ấm tình người
Năm 1968, trong một ngôi làng nhỏ ở miền Trung Việt Nam, tiếng bom đạn vang lên gần như mỗi ngày. Người dân trong làng luôn sống trong nỗi lo sợ vì chiến tranh.
Năm 1968, trong một ngôi làng nhỏ ở miền Trung Việt Nam, tiếng bom đạn vang lên gần như mỗi ngày. Người dân trong làng luôn sống trong nỗi lo sợ vì chiến tranh.
Một buổi chiều, khi đang chạy đi trú ẩn, cậu bé tên Minh vô tình làm rơi chiếc khăn tay mà mẹ vừa may cho mình. Cậu định quay lại nhặt thì thấy một người lính bị thương đang nằm gần đó.
Người lính khẽ gọi:
“Cháu… có thể giúp chú một chút không?”
Minh rất sợ vì xung quanh vẫn còn tiếng súng, nhưng cậu vẫn lấy chiếc khăn tay của mình băng tạm vết thương cho người lính.
Một lúc sau, đơn vị của người lính tìm thấy anh và đưa anh đi. Trước khi rời đi, anh nhìn Minh và nói:
“Cảm ơn cháu. Chiến tranh rồi sẽ qua, mong rằng sau này các cháu chỉ còn nghe tiếng chim và tiếng cười.”
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, Minh vẫn nhớ lời nói đó. Chiếc khăn tay ngày nào đã cũ, nhưng với cậu, nó nhắc rằng giữa chiến tranh khốc liệt, lòng tốt của con người vẫn tồn tại.



