Người có công giúp đỡ cách mạng

CHIẾC KHĂN TAY CẢU BÀ

Nghệ An06/07/2026Vi Thị Kim Ngọc (xã Yên Na)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC KHĂN TAY CỦA BÀ

Có những món quà rất đắt tiền, nhưng theo thời gian rồi cũng cũ đi. Cũng có những món quà rất giản dị, chỉ là một chiếc khăn tay nhỏ, nhưng lại được gìn giữ suốt cả cuộc đời. Bởi trong đó không chỉ có những đường kim, mũi chỉ, mà còn có tình yêu thương, niềm tin và lời dặn dò của một người mẹ dành cho con. Đây là câu chuyện về một chiếc khăn tay như thế.

Nhiều năm trước, ở một làng quê yên bình nằm bên triền sông, có chàng thanh niên tên Lâm. Cha mất sớm, Lâm lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ. Hai mẹ con sống trong căn nhà nhỏ lợp mái ngói cũ. Cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn nhưng lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười.

Lâm là người chăm chỉ và hiếu thảo. Mỗi sáng, cậu dậy sớm giúp mẹ tưới rau, cho gà ăn rồi mới đến trường. Tan học về, cậu lại cùng mẹ ra đồng hoặc sửa lại hàng rào quanh vườn. Mẹ thường nhìn con trai với ánh mắt đầy tự hào.

Bà luôn nói: "Con không cần trở thành người nổi tiếng. Chỉ cần lớn lên sống lương thiện, biết yêu thương mọi người và có ích cho quê hương là mẹ vui rồi." Lâm luôn ghi nhớ lời mẹ. Rồi một ngày, khi đất nước cần những người thanh niên góp sức bảo vệ Tổ quốc, Lâm tạm gác lại những dự định của tuổi trẻ để lên đường làm nhiệm vụ. Đêm trước ngày chia tay, mẹ ngồi bên ngọn đèn dầu, lặng lẽ lấy một mảnh vải trắng mềm còn mới. Bà cẩn thận cắt từng góc vải. Tỉ mỉ khâu từng đường chỉ. Ở một góc khăn, bà thêu một bông sen nhỏ bằng sợi chỉ màu hồng nhạt. Bên dưới bông sen là hai chữ thật giản dị:"Bình an." Lâm ngạc nhiên hỏi: "Mẹ ơi, sao mẹ lại thêu bông sen?" Bà mỉm cười hiền hậu. "Vì hoa sen lớn lên từ bùn đất mà vẫn luôn trong sáng. Mẹ mong con dù ở đâu cũng luôn giữ tấm lòng ngay thẳng, nhân hậu và biết yêu thương mọi người." Sáng hôm sau, trước khi con lên đường, bà nhẹ nhàng đặt chiếc khăn tay vào túi áo của Lâm. "Mỗi khi nhớ nhà, con hãy nhìn chiếc khăn này. Mẹ luôn ở bên con." Lâm ôm mẹ thật chặt rồi gật đầu. "Con hứa sẽ giữ gìn thật cẩn thận." Từ ngày ấy, chiếc khăn tay luôn theo Lâm trên mọi chặng đường. Mỗi khi trời nắng, chiếc khăn giúp lau những giọt mồ hôi. Những lúc mưa bất chợt, chiếc khăn được gấp cẩn thận cất vào túi áo để không bị ướt. Có lần, một người đồng đội bị sốt. Lâm lấy chiếc khăn nhúng nước mát rồi nhẹ nhàng đặt lên trán bạn. Người bạn cảm động hỏi: "Đây là khăn của mẹ cậu phải không?" Lâm mỉm cười. "Đúng vậy. Mẹ dặn mình phải biết quan tâm đến mọi người." Từ đó, các đồng đội thường gọi vui chiếc khăn ấy là "chiếc khăn của tình thương." Những năm tháng khó khăn rồi cũng dần qua đi. Điều khiến Lâm có thêm nghị lực mỗi ngày chính là mỗi lần mở chiếc khăn ra, nhìn thấy bông sen nhỏ mẹ thêu bằng tay. Nó nhắc cậu nhớ về mái nhà thân yêu. Nhớ bữa cơm có mẹ ngồi đợi. Nhớ tiếng gà gáy mỗi sáng. Nhớ con đường làng dẫn đến ngôi trường cũ.

Và nhớ lời mẹ dặn: "Hãy sống tử tế." Chiến tranh kết thúc. Đất nước bước vào những ngày hòa bình. Lâm trở về quê trong niềm vui đoàn tụ của gia đình. Người mẹ tóc đã bạc hơn nhiều. Vừa nhìn thấy con, bà mỉm cười trong nước mắt. Hai mẹ con ôm nhau thật lâu. Một lúc sau, Lâm lấy từ túi áo ra chiếc khăn tay năm nào. Chiếc khăn đã cũ. Màu vải không còn trắng như trước. Những đường chỉ cũng nhạt dần theo thời gian. Nhưng bông sen nhỏ vẫn còn nguyên. Người mẹ nhẹ nhàng vuốt lên chiếc khăn.

Bà xúc động nói: "Con vẫn còn giữ sao?" Lâm gật đầu. "Con luôn mang theo. Mỗi khi nhớ mẹ, con lại nhìn chiếc khăn này." Người mẹ mỉm cười hạnh phúc.

Nhiều năm sau, khi mái tóc cả hai mẹ con đều đã bạc, Lâm mang chiếc khăn đến tặng phòng truyền thống của trường Tiểu học trong xã. Các em học sinh rất ngạc nhiên.

Một bạn hỏi: "Chiếc khăn đã cũ như vậy rồi, sao bác không giữ làm kỷ niệm?"

Lâm dịu dàng đáp: "Bác muốn các cháu hiểu rằng, điều quý giá nhất của chiếc khăn không phải là mảnh vải, mà là tình yêu thương và lời dạy của mẹ. Chính những điều ấy đã giúp bác luôn vững vàng trong mọi hoàn cảnh." Cô giáo nâng chiếc khăn thật cẩn thận rồi nói với cả lớp: "Các em thấy không, một món quà nhỏ cũng có thể trở thành hành trang theo chúng ta suốt cuộc đời. Điều làm nên giá trị của nó chính là tình yêu thương." Từ hôm ấy, chiếc khăn tay được đặt trong tủ kính của phòng truyền thống. Mỗi lần tham quan, các bạn học sinh đều dừng lại thật lâu. Các em không chỉ nhìn thấy một chiếc khăn cũ. Các em còn nhìn thấy hình ảnh của một người mẹ tần tảo. Một người con hiếu thảo. Một gia đình luôn yêu thương nhau. Và một thế hệ đã góp phần gìn giữ cuộc sống bình yên cho quê hương.

Ngày nay, chúng ta được lớn lên trong vòng tay của cha mẹ, được học tập trong những ngôi trường khang trang và được sống dưới bầu trời hòa bình. Có thể cha mẹ không tặng các em những món quà thật lớn. Nhưng mỗi lời dặn dò, mỗi cái ôm, mỗi bữa cơm gia đình và mỗi sự quan tâm đều là những món quà vô giá. Hãy biết yêu thương, kính trọng và quan tâm đến ông bà, cha mẹ khi còn có thể. Hãy chăm chỉ học tập, sống chân thành và luôn giúp đỡ mọi người. Bởi đó chính là cách đẹp nhất để gìn giữ những điều tốt đẹp mà các thế hệ đi trước đã trao lại cho chúng ta. Và cũng giống như chiếc khăn tay của bà năm nào, tình yêu thương sẽ luôn ở lại trong trái tim mỗi người, dù năm tháng có trôi qua bao lâu đi nữa.

Thực hiện: Vi Thị Kim Ngọc, lớp 4D1, trường PTDTBT Tiểu học Yên Na, tỉnh Nghệ An.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾC KHĂN TAY CẢU BÀ | Câu chuyện thời hoa lửa