Chiếc khăn tay cũ
Chiếc khăn tay cũ
Chiếc khăn tay cũ
Một kỷ vật nhỏ bác Nguyễn Văn Ly vẫn nhớ là chiếc khăn tay đã cũ được người thân đưa cho trước ngày lên đường. Bác kể: “Ngày ấy chẳng có gì quý giá, một chiếc khăn cũng có thể trở thành thứ mình giữ rất lâu.” Chiếc khăn theo bác qua nhiều chặng đường, rồi dần bạc màu. Bác không còn nhớ chính xác đã dùng nó bao nhiêu lần, nhưng vẫn nhớ cảm giác cầm nó trong tay và nghĩ đến gia đình. “Mỗi lần nhìn thấy chiếc khăn, tôi lại nhớ nhà”, bác nói. Một đoàn viên chia sẻ: “Có lẽ điều quý giá nhất của chiếc khăn không nằm ở bản thân nó mà nằm ở tình cảm của người trao.” Bác Ly gật đầu: “Đúng rồi, vật có thể cũ đi, nhưng tình cảm thì không.” Câu chuyện nhỏ ấy khiến mọi người lặng đi và càng hiểu hơn về tình thân mà những người lính mang theo trong suốt những năm tháng xa nhà.



