Chiếc Khăn Tay Cũ
Mùa hè năm 1972, giữa những ngày chiến trường căng thẳng, một cô gái trẻ làm công tác hậu cần thường xuyên theo các đoàn xe vận chuyển lương thực ra tiền tuyến.
Trong một lần dừng chân tại một trạm nghỉ nhỏ, cô gặp một người lính trẻ. Anh vừa từ chiến trường trở về, khuôn mặt lấm bụi, chiếc áo đã sờn vai nhưng nụ cười vẫn rất hiền.
Họ chỉ có một buổi chiều ngắn ngủi để trò chuyện.
Anh kể về quê nhà, về người mẹ già và một vườn cây anh chưa kịp chăm sóc trước ngày nhập ngũ. Cô kể về ước mơ sau chiến tranh sẽ được trở lại trường học.
Trước lúc chia tay, cô lấy chiếc khăn tay trắng trong túi đưa cho anh.
– Anh giữ lấy, lúc nào nhớ quê thì lấy ra xem.
Anh bật cười:
– Một chiếc khăn mà cũng nhớ được quê à?
Cô đáp:
– Không nhớ quê thì nhớ người đưa khăn cũng được.
Anh im lặng vài giây rồi nhận lấy.
Sáng hôm sau, đơn vị anh lại lên đường.
Từ đó, họ chỉ liên lạc với nhau qua những lá thư. Những lá thư không dài, đôi khi chỉ vài dòng vì thời gian và hoàn cảnh không cho phép viết nhiều.
Anh thường kể rằng chiếc khăn vẫn được anh giữ trong túi áo.
Cô gái cũng luôn chờ những lá thư ấy.
Rồi một ngày, thư không đến nữa.
Cô chờ một tuần, rồi một tháng, rồi nhiều tháng sau vẫn không có tin.
Mãi đến cuối năm, một đồng đội của anh tìm đến. Người lính trẻ đã hy sinh trong một trận chiến. Trước lúc ra đi, anh vẫn mang chiếc khăn tay bên mình.
Người đồng đội trao lại cho cô chiếc khăn đã bạc màu.
Cô cầm lấy, rất lâu không nói gì.
Chiến tranh kết thúc nhiều năm sau đó. Cô gái ngày nào trở thành một giáo viên. Mỗi năm, vào ngày anh hy sinh, cô vẫn lấy chiếc khăn ra đặt bên cửa sổ.
Không phải để mãi sống trong đau buồn.
Mà để nhớ rằng đã từng có một người lính trẻ đi qua tuổi thanh xuân của cô, mang theo một lời hẹn chưa kịp thực hiện.
Và có những kỷ vật rất nhỏ, nhưng đủ để giữ lại cả một câu chuyện của một thời tuổi trẻ.
Một chiếc khăn tay.
Một người đã nằm lại.
Và một lời hẹn mãi mãi không có ngày trở về.


