Chiếc khăn tay của mẹ
Chiếc khăn tay của mẹ
Trước ngày lên đường nhập ngũ, chàng trai tên Minh được mẹ trao cho một chiếc khăn tay màu trắng. Mẹ chỉ nói: “Con hãy giữ lấy, khi nào nhớ nhà thì nhìn nó”. Minh cất chiếc khăn vào túi áo và lên đường.
Những tháng ngày chiến đấu vô cùng gian khổ. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, Minh lấy chiếc khăn ra nhìn rồi nhớ đến căn nhà nhỏ, nhớ bữa cơm mẹ nấu và tiếng gọi thân thương của quê nhà. Chính những ký ức ấy giúp anh thêm mạnh mẽ.
Một trận chiến ác liệt xảy ra. Minh bị thương nhưng vẫn cố hoàn thành nhiệm vụ. Trong lúc nghỉ lại bên một con suối, anh lấy chiếc khăn lau vết máu trên trán. Người đồng đội bên cạnh hỏi: “Đó là kỷ vật gì?”. Minh mỉm cười: “Mẹ tôi gửi đấy”.
Sau ngày đất nước hòa bình, Minh trở về. Mẹ anh đã già, mái tóc bạc nhiều. Anh lấy chiếc khăn năm xưa đặt vào tay mẹ. Mẹ xúc động ôm con vào lòng.
Chiếc khăn nhỏ đã cũ, nhưng tình mẹ thì chưa bao giờ phai. Đó là ngọn lửa âm thầm soi sáng bước chân người lính trong những năm tháng chiến tranh.


