Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Chiếc Khăn Tay Của Mẹ

Câu chuyện kể về cựu chiến binh Nguyễn Văn Cường, một người lính từng trải qua những năm tháng chiến tranh. Trước ngày lên đường, mẹ trao cho ông một chiếc khăn tay nhỏ có thêu tên mình. Chiếc khăn đã theo ông qua những ngày gian khổ, trở thành kỷ vật của tình mẫu tử và lời hứa trở về.

Tuyên Quang12/08/2026Xã Hữu Khuông (Đoàn xã Hữu Khuông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Nguyễn Văn Cường.

Năm hai mươi tuổi, tôi lên đường nhập ngũ.

Trước ngày đi, mẹ gọi tôi vào buồng. Bà lấy từ trong chiếc hòm gỗ ra một chiếc khăn tay màu trắng.

Trên góc khăn có thêu một chữ nhỏ: “Mẹ”.

Mẹ đưa cho tôi và nói:

“Con mang theo. Khi nhớ nhà thì lấy ra nhìn.”

Tôi cầm chiếc khăn và cười:

“Con sẽ giữ thật kỹ.”

Tôi không ngờ rằng chiếc khăn ấy sẽ theo tôi suốt những năm tháng chiến tranh.

Ở chiến trường, tôi thường cất nó trong túi áo ngực.

Mỗi khi nhớ mẹ, tôi lại lấy ra nhìn.

Trong đơn vị có một người đồng đội tên Đinh Văn Sơn.

Sơn thường hỏi:

“Cái khăn này quý lắm à?”

Tôi kể cho anh nghe.

Anh cười:

“Thế thì phải giữ cẩn thận. Mẹ ông chắc đang chờ ông về.”

Tôi gật đầu.

Chúng tôi cùng nhau trải qua nhiều ngày gian khổ.

Có những đêm mưa rừng kéo dài, cả đơn vị phải trú dưới những mái lán tạm.

Có những ngày hành quân hàng chục cây số.

Mệt mỏi, đói khát, nhưng chỉ cần nghĩ đến gia đình là chúng tôi lại cố gắng.

Một lần, trong trận chiến, Sơn bị thương.

Tôi tìm cách đưa anh ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Anh nắm tay tôi và nói:

“Cường, nếu tôi không về được, ông nhớ về quê tôi một lần.”

Tôi nói:

“Ông sẽ tự về.”

Sơn chỉ cười.

Anh đã hy sinh sau đó.

Tôi không bao giờ quên lời dặn ấy.

Tôi giữ chiếc khăn của mẹ và tiếp tục chiến đấu.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.

Tôi trở về quê.

Mẹ đã già.

Tôi lấy chiếc khăn ra đưa cho mẹ.

Bà nhìn chiếc khăn đã cũ rồi bật khóc.

Bà nói:

“Mẹ cứ tưởng con đã làm mất nó.”

Tôi cười:

“Con giữ nó suốt bao nhiêu năm.”

Mẹ nắm tay tôi.

Tôi kể cho mẹ nghe về những người đồng đội đã hy sinh.

Mẹ lặng im rất lâu.

Sau đó, bà nói:

“Con trở về được là mẹ mừng rồi.”

Tôi hiểu rằng mẹ đã chờ tôi suốt những năm tháng ấy.

Sau này, mẹ mất.

Tôi giữ lại chiếc khăn.

Nó đã bạc màu, có nhiều vết sờn và không còn mềm như trước.

Nhưng tôi vẫn cất nó trong chiếc hộp gỗ.

Mỗi khi mở hộp, tôi lại nhớ đến mẹ.

Tôi cũng nhớ đến Sơn và những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường.

Tôi thường nói với con cháu:

“Đừng nghĩ những người lính ngày xưa chỉ biết chiến đấu. Chúng tôi cũng nhớ nhà, cũng sợ hãi, cũng mong được trở về.”

Chúng tôi chỉ có một niềm tin:

Ngày mai đất nước sẽ bình yên.

Tôi khép chiếc hộp lại.

Chiếc khăn tay nằm yên bên trong.

Nó không còn được dùng để lau nước mắt nữa.

Nhưng với tôi, nó vẫn là bàn tay của mẹ, là quê hương và là lời nhắc nhở rằng sau tất cả những năm tháng Hoa Lửa, điều quý giá nhất vẫn là được sống trong hòa bình bên những người mình yêu thương.

Chiếc khăn nhỏ đã cũ, nhưng tình mẹ và ký ức về một thời tuổi trẻ thì không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn