Cựu chiến binh

Chiếc khăn tay của mẹ

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc khăn tay của mẹ

Ngày lên đường nhập ngũ, Nam được mẹ tiễn ra tận đầu làng. Trước lúc chia tay, bà đưa cho anh một chiếc khăn tay màu trắng.

“Mang theo mà dùng. Khi nào nhớ nhà thì nhìn nó.”

Nam cười:

“Con đi vài năm rồi về, mẹ đừng lo.”

Chiếc khăn ấy theo Nam lên vùng biên giới. Những ngày hành quân, trời mưa rét, anh vẫn giữ nó trong túi áo.

Một lần, người đồng đội nhìn thấy chiếc khăn liền hỏi:

“Bạn gái tặng à?”

Nam cười:

“Mẹ tôi.”

“Thế chắc quý lắm.”

“Ừ. Mẹ chỉ có mỗi chiếc này.”

Người đồng đội không hỏi thêm.

Những ngày sau đó, Nam thường lấy chiếc khăn ra lau mồ hôi, rồi lại gấp thật cẩn thận.

Anh luôn mong đến ngày được trở về để đưa chiếc khăn cho mẹ và nói rằng mình đã giữ nó nguyên vẹn.

Nhưng trong một lần làm nhiệm vụ, Nam đã hy sinh.

Khi thu dọn kỷ vật của anh, người đồng đội tìm thấy chiếc khăn tay trong túi áo. Nó đã cũ và dính bụi đất, nhưng vẫn được gấp rất ngay ngắn.

Người đồng đội mang chiếc khăn về quê.

Mẹ Nam nhận nó bằng đôi tay run run.

Bà áp chiếc khăn vào ngực rồi hỏi:

“Nó có nhắc đến mẹ không cháu?”

Người đồng đội gật đầu:

“Có ạ. Anh ấy luôn nói muốn sớm trở về.”

Người mẹ im lặng rất lâu.

Bà không khóc, chỉ cẩn thận giặt chiếc khăn rồi phơi bên hiên nhà.

Từ đó, chiếc khăn được bà cất trong một chiếc hộp nhỏ.

Nhiều năm trôi qua, mỗi khi nhớ con, bà lại lấy nó ra nhìn.

Chiếc khăn đã cũ, màu trắng cũng ngả vàng theo thời gian.

Nhưng với bà, nó vẫn là thứ quý giá nhất mà con trai để lại.

Bởi có những người lính ra đi chỉ mang theo vài món đồ giản dị, nhưng những món đồ ấy lại trở thành cả một phần tuổi trẻ của họ.

Và với người mẹ, chiếc khăn nhỏ ấy chính là lời nhắc rằng con trai bà đã từng có một mùa tuổi trẻ nơi biên giới, từng nhớ nhà và từng mong một ngày được trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn