Bài viết

CHIẾC KHĂN TAY CỦA MẸ

CHIẾC KHĂN TAY CỦA MẸ

12/08/2026Đoàn xã An Nghĩa (Đoàn xã An Nghĩa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC KHĂN TAY CỦA MẸ

Ngày người con trai lên đường nhập ngũ, mẹ không khóc.

Mẹ chỉ lặng lẽ chuẩn bị cho anh một chiếc ba lô nhỏ, vài bộ quần áo và một chiếc khăn tay màu trắng.

Chiếc khăn ấy đã cũ, bốn góc được mẹ thêu những bông hoa nhỏ bằng chỉ đỏ.

Trước lúc con bước ra khỏi cổng, mẹ đưa chiếc khăn và nói:

“Con cầm lấy. Khi nào nhớ nhà thì lấy ra nhìn. Mẹ vẫn ở đây chờ con.”

Người lính trẻ mỉm cười, nhận chiếc khăn rồi ôm mẹ thật chặt.

“Con sẽ về.”

Đó là câu nói cuối cùng anh nói với mẹ trước khi lên đường.


Những tháng ngày nơi chiến trường trôi qua trong tiếng bom đạn.

Chiếc khăn tay luôn nằm trong túi áo của người lính.

Mỗi khi có những phút nghỉ hiếm hoi, anh lại lấy chiếc khăn ra. Có lúc anh dùng nó lau mồ hôi, có lúc buộc lại vết thương cho đồng đội.

Nhưng anh chưa bao giờ để chiếc khăn bị thất lạc.

Một đêm, giữa cánh rừng, người lính ngồi viết thư về nhà:

“Mẹ ơi!

Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con. Chiếc khăn mẹ đưa con vẫn còn đây. Nó đã cũ hơn một chút, nhưng con vẫn giữ rất cẩn thận.

Mỗi lần nhìn thấy nó, con lại nhớ mẹ…”

Anh chưa kịp viết hết lá thư thì tiếng còi báo động vang lên.

Anh gấp thư lại, cất vào túi áo.

Rồi cùng đồng đội lao ra khỏi hầm.


Trận chiến hôm ấy kéo dài đến gần sáng.

Sau khi tiếng súng im bặt, những người còn sống trở về tìm đồng đội.

Họ tìm thấy người lính trẻ bên một thân cây.

Anh đã hy sinh.

Trong bàn tay anh vẫn nắm chặt một vật gì đó.

Đó là chiếc khăn tay màu trắng.

Một người đồng đội nhẹ nhàng lấy chiếc khăn ra. Trên đó vẫn còn những bông hoa nhỏ mà mẹ anh đã thêu từ nhiều năm trước.

Không ai nói gì.

Họ chỉ lặng lẽ gấp chiếc khăn lại và đặt vào túi áo anh.


Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.

Một người đồng đội của anh tìm về quê.

Trước căn nhà nhỏ, một người mẹ già tóc đã bạc trắng đứng chờ.

Bà nhìn người khách lạ thật lâu rồi hỏi:

“Con tôi… có nhắn gì không?”

Người đồng đội nghẹn lại.

Anh lấy từ trong túi ra chiếc khăn tay.

“Bác ơi… em ấy giữ nó cho đến những giây phút cuối cùng.”

Người mẹ run run đón lấy chiếc khăn.

Bà áp nó vào ngực.

Không có tiếng khóc.

Chỉ có đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía con đường năm xưa.

Một lúc lâu sau, bà nói:

“Vậy là nó vẫn nhớ mẹ…”


Nhiều năm nữa trôi qua.

Người mẹ đã không còn.

Chiếc khăn tay được đặt trong một chiếc hộp nhỏ cùng với tấm ảnh người con trai.

Thời gian có thể làm phai màu vải.

Có thể làm những bông hoa thêu trên khăn trở nên nhạt đi.

Nhưng không thể làm phai ký ức.

Bởi với người lính năm ấy, chiếc khăn không chỉ là một món đồ.

Đó là hình bóng của mẹ.

Là mái nhà.

Là quê hương.

Là lời hứa “Con sẽ về” mà anh chưa bao giờ quên.

Và cũng từ chiếc khăn tay nhỏ bé ấy, người ta hiểu rằng trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất, thứ giúp con người vượt qua mất mát không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là tình yêu của những người đang chờ họ trở về.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn