CHIẾC KHĂN TAY CỦA MẸ
Ngày con trai tôi lên đường, tôi không biết đó là lần cuối cùng mình nhìn thấy con.
Nó tên là Minh.
Minh mới hai mươi hai tuổi.
Buổi sáng hôm ấy, tôi dậy thật sớm. Tôi nấu cho con một bữa cơm thật ngon.
Tôi làm những món nó thích.
Minh ăn rất nhanh.
Tôi hỏi:
“Con không ăn thêm sao?”
Nó cười:
“Con ăn rồi. Mẹ ăn đi.”
Tôi nhìn con mà trong lòng nghẹn lại.
Tôi biết nó sắp đi.
Tôi biết chiến tranh có thể lấy đi những người con như thế nào.
Nhưng tôi không thể nói:
“Con đừng đi.”
Bởi tôi hiểu quê hương đang cần những người trẻ như con.
Trước lúc lên đường, tôi lấy chiếc khăn tay mình đã may từ lâu đưa cho con.
“Mang theo đi con.”
Minh cầm chiếc khăn, cười:
“Con trai mà mang khăn tay làm gì?”
Tôi nói:
“Để lau mồ hôi. Khi nhớ mẹ thì lấy ra nhìn.”
Nó im lặng.
Rồi ôm lấy tôi.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy con trai mình khóc.
Sau ngày con đi, tôi ngày nào cũng ra đầu ngõ.
Chỉ cần nghe tiếng xe chạy ngoài đường, tôi lại đứng lên.
Mỗi lần có người đưa thư, tim tôi lại đập rất nhanh.
Nhưng năm tháng trôi qua.
Không có thư của con.
Một ngày nọ, có người mang đến cho tôi chiếc ba lô của Minh.
Trong ba lô có một chiếc khăn tay.
Chiếc khăn đã cũ.
Nhưng tôi nhận ra ngay.
Đó là chiếc khăn tôi đưa cho con ngày nó lên đường.
Người đồng đội nói:
“Anh Minh giữ nó bên mình cho đến những ngày cuối cùng.”
Tôi ôm chiếc khăn vào lòng.
Lúc ấy tôi mới khóc.
Tôi khóc không phải vì con đã đi xa.
Tôi khóc vì biết rằng trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, con tôi vẫn nhớ đến mẹ.
Từ đó, tôi cất chiếc khăn trong chiếc hộp nhỏ.
Mỗi năm đến ngày con đi, tôi lại mở hộp.
Tôi nói:
“Minh à, mẹ vẫn khỏe. Con đừng lo.”
Tôi biết con không thể nghe.
Nhưng một người mẹ thì luôn tin rằng con mình vẫn ở đâu đó.
Lời kết:
Có những người mẹ đã dành cả cuộc đời để chờ một tiếng gọi.
Có những người con ra đi và không bao giờ trở lại.
Nhưng tình yêu của mẹ thì không bao giờ mất.


