Chiếc khăn tay của người đồng đội
Nguyễn Đức Châu là cựu chiến binh từng tham gia nhiều trận đánh ác liệt trên chiến trường miền Nam. Trong các buổi giao lưu truyền thống với học sinh, sinh viên và đồng đội, ông nhiều lần kể về ký ức không thể quên trong những ngày chiến đấu năm 1972 – khi một chiếc khăn tay nhỏ trở thành kỷ vật theo ông suốt cuộc đời
Nguyễn Đức Châu kể rằng mùa hè năm 1972, đơn vị của ông liên tục chiến đấu nhiều ngày liền.
Bom đạn dội xuống không ngớt.
Sau một trận đánh, đơn vị tranh thủ lui về phía sau để củng cố lực lượng.
Lúc kiểm tra quân số, ông phát hiện người bạn thân nhất của mình bị thương ở vai.
Vết thương không quá nặng, nhưng máu chảy rất nhiều.
Trong ba lô lúc ấy không còn băng y tế.
Người đồng đội lấy từ túi áo ra một chiếc khăn tay đã cũ.
Anh cười rồi nói:
"Khăn mẹ đưa trước ngày nhập ngũ. Hôm nay dùng để băng vết thương chắc mẹ cũng vui."
Chiếc khăn nhanh chóng được xé đôi.
Một nửa dùng để băng bó.
Nửa còn lại, anh cẩn thận gấp lại bỏ vào túi áo.
Nguyễn Đức Châu hỏi:
"Sao không dùng hết?"
Người đồng đội đáp:
"Để lỡ mai còn có người cần hơn mình."
Ít ngày sau, trong một trận đánh khác, người đồng đội ấy đã anh dũng hy sinh.
Khi thu dọn tư trang, Nguyễn Đức Châu tìm thấy nửa chiếc khăn tay vẫn còn nằm trong túi áo.
Ông giữ lại làm kỷ vật.
Nhiều năm sau hòa bình, chiếc khăn đã ngả màu theo thời gian.
Mỗi lần cầm nó trên tay, ông lại nhớ đến người bạn năm xưa.
Ông nói:
"Chiến tranh lấy đi rất nhiều điều, nhưng cũng để lại cho chúng tôi những tình cảm mà suốt đời không quên được. Chiếc khăn ấy không còn là mảnh vải nữa, mà là ký ức về một người đồng đội đã sống rất đẹp."
Đối với Nguyễn Đức Châu, đó là bài học lớn nhất của chiến tranh: lòng nhân hậu vẫn tồn tại ngay giữa những nơi khốc liệt nhất.



