Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Chiếc khăn tay của người mẹ

Trong những năm chiến tranh, một người mẹ đã tự tay thêu chiếc khăn tay nhỏ gửi cho con trai đang ở chiến trường. Chiếc khăn ấy trở thành kỷ vật quý giá, giúp người lính thêm vững vàng trong những lúc gian khó.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, tại một làng quê yên bình thuộc tỉnh Thái Bình, nhiều thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ.

Trong số đó có anh Nguyễn Văn Dũng, con trai của bà Trần Thị Lựu.

Ngày anh Dũng lên đường, bà Lựu dậy từ rất sớm.

Bà chuẩn bị cho con một túi nhỏ.

Trong túi có ít bánh quê và vài bộ quần áo.

Nhưng trước ngày con đi, bà còn làm thêm một món quà đặc biệt.

Đó là một chiếc khăn tay nhỏ.

Chiếc khăn được cắt từ mảnh vải trắng mà bà giữ từ lâu.

Vào mỗi buổi tối, sau khi làm xong công việc trong nhà, bà ngồi bên ngọn đèn dầu.

Từng mũi kim nhỏ được bà thêu cẩn thận.

Trên góc khăn, bà thêu dòng chữ:

"Mẹ luôn bên con."

Những đường chỉ tuy đơn giản.

Nhưng chứa đựng rất nhiều tình cảm.

Đêm trước ngày con lên đường, chiếc khăn cuối cùng cũng hoàn thành.

Sáng hôm sau, khi anh Dũng chuẩn bị rời nhà, bà Lựu gọi con lại.

Bà đưa chiếc khăn cho con.

Anh Dũng cầm chiếc khăn.

Nhìn dòng chữ mẹ thêu.

Anh lặng im vài giây.

Rồi nói nhỏ:

"Con sẽ giữ nó bên mình."

Những năm tháng ở chiến trường, anh Dũng luôn mang theo chiếc khăn ấy.

Mỗi khi mệt mỏi hoặc nhớ nhà, anh lại lấy chiếc khăn ra.

Nhìn dòng chữ quen thuộc.

Có một lần, sau một ngày hành quân dài, anh cùng đồng đội nghỉ lại bên một bìa rừng.

Trời hôm ấy rất lạnh.

Anh lấy chiếc khăn ra lau mồ hôi trên trán.

Rồi gấp lại cẩn thận.

Một người đồng đội hỏi:

"Khăn của ai mà cậu giữ kỹ vậy?"

Anh Dũng mỉm cười:

"Khăn của mẹ tôi."

Người đồng đội gật đầu.

Không nói thêm gì.

Nhưng ánh mắt đầy sự cảm thông.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.

Anh Dũng trở về quê.

Trong hành trang của anh vẫn có chiếc khăn tay ấy.

Chiếc khăn tuy đã cũ.

Đường chỉ có chỗ đã sờn.

Nhưng dòng chữ nhỏ vẫn còn rõ.

Ngày anh trở về, bà Lựu nhìn thấy chiếc khăn trong tay con.

Bà xúc động đến rơi nước mắt.

Chiếc khăn nhỏ đã theo con trai bà suốt những năm tháng gian khó.

Và giờ đây, nó trở thành kỷ vật của tình mẫu tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn