Bài viết

Chiếc khăn tay của người mẹ

Hải Phòng14/08/2026xã Nghi Dương (xã Nghi Dương)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày Nguyễn Văn Cảnh lên đường nhập ngũ, mẹ ông không có món quà gì quý giá để đưa con. Bà chỉ lấy một chiếc khăn tay đã tự tay may từ mảnh vải cũ, gấp lại rồi đặt vào túi áo con.

Bà nói:

“Con mang theo để nhớ nhà. Khi nào nhớ mẹ thì lấy ra xem.”

Chiếc khăn ấy theo ông suốt những năm tháng quân ngũ.

Có những lúc hành quân giữa trời mưa, chiếc khăn được dùng để lau mặt. Có lúc ông lại lấy nó ra khi nhớ quê.

Một lần, sau một trận chiến đấu, ông bị thương nhẹ. Trong lúc kiểm tra đồ đạc, ông phát hiện chiếc khăn tay đã bị rách một góc.

Ông giữ lại phần còn nguyên.

Ông kể:

“Lúc ấy tôi nghĩ, chiếc khăn có thể rách, nhưng tình cảm của mẹ dành cho tôi thì không bao giờ mất.”

Ngày trở về, mẹ ông đã già.

Ông lấy chiếc khăn đã sờn ra đưa mẹ.

Bà nhìn một lúc rồi nói:

“Thế là con vẫn giữ.”

Ông Cảnh trả lời:

“Con giữ lời mẹ dặn.”

Nhiều năm sau, chiếc khăn được đặt trong một chiếc hộp nhỏ cùng những kỷ vật quân ngũ.

Ông thường nói với con cháu:

“Đằng sau mỗi người lính ra trận là một gia đình luôn mong ngóng. Vì thế, hãy biết trân trọng tình cảm gia đình khi còn có thể.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn