Chiếc khăn tay của người yêu
Trong ba lô của một người lính có rất nhiều thứ.
Một bộ quần áo.
Một chiếc bi đông.
Một cuốn sổ.
Một vài tấm ảnh.
Và đôi khi là một chiếc khăn tay.
Chiếc khăn ấy được một cô gái quê nhà gửi trước ngày anh lên đường.
Không có gì đặc biệt.
Chỉ là một chiếc khăn vải bình thường.
Nhưng anh giữ nó suốt những năm chiến tranh.
Mỗi lần nhớ nhà, anh lại lấy ra nhìn.
Có lần chiếc khăn bị rách.
Anh cẩn thận khâu lại.
Có lần bị ướt vì mưa.
Anh đem phơi bên bếp lửa.
Có lần tưởng như đã làm mất.
Anh tìm cả đêm.
Sau chiến tranh, anh trở về.
Cô gái năm nào vẫn còn chờ.
Hai người gặp lại nhau trong một buổi chiều.
Cô nhìn chiếc khăn đã cũ.
Anh lấy từ trong túi ra.
“Anh vẫn giữ à?”
Anh gật đầu.
“Ừ.”
Cô cười:
“Khăn cũ thế này rồi còn giữ làm gì?”
Anh đáp:
“Vì nó không chỉ là cái khăn.”
Đôi khi, thứ con người giữ lại sau chiến tranh không phải là một vật quý giá.
Mà là một kỷ niệm chứng minh rằng ở đâu đó, đã từng có một người chờ mình trở về.


