Chiếc khăn tay của vợ
Trong chiếc ba lô cũ tôi vẫn giữ một chiếc khăn tay đã bạc màu. Nó không có giá trị vật chất gì đặc biệt, nhưng đối với tôi, đó là một kỷ vật không thể thay thế của những năm tháng chiến tranh. Chiếc khăn ấy là của vợ tôi. Ngày tôi chuẩn bị lên đường trở lại đơn vị sau một lần về phép, vợ tôi lặng lẽ đưa chiếc khăn cho tôi.

Trong chiếc ba lô cũ tôi vẫn giữ một chiếc khăn tay đã bạc màu. Nó không có giá trị vật chất gì đặc biệt, nhưng đối với tôi, đó là một kỷ vật không thể thay thế của những năm tháng chiến tranh.
Chiếc khăn ấy là của vợ tôi.
Ngày tôi chuẩn bị lên đường trở lại đơn vị sau một lần về phép, vợ tôi lặng lẽ đưa chiếc khăn cho tôi.
— Anh mang theo mà dùng.
Tôi cầm lấy, cười:
— Anh có rồi mà.
Cô ấy đáp:
— Chiếc này em mới giặt sạch.
Tôi nhận chiếc khăn.
Đó là một chiếc khăn vải nhỏ, được gấp ngay ngắn. Tôi bỏ nó vào túi áo rồi khoác ba lô.
Trước khi đi, vợ tôi không nói nhiều. Cô ấy chỉ dặn:
— Đi đường giữ gìn sức khỏe. Khi nào có thể thì viết thư về.
Tôi gật đầu.
— Anh sẽ viết.
Rồi tôi lên đường.
Trên những chặng hành quân dài, chiếc khăn nhỏ ấy luôn nằm trong túi áo của tôi.
Có những ngày mưa rừng kéo dài, quần áo ướt sũng. Có những lúc mồ hôi thấm đẫm khuôn mặt sau nhiều giờ hành quân. Tôi lấy chiếc khăn ra dùng rồi lại cẩn thận gấp lại.
Mỗi lần chạm vào nó, tôi lại nhớ đến quê nhà.
Nhớ căn nhà nhỏ.
Nhớ bữa cơm gia đình.
Nhớ người vợ đã đứng ở đầu làng nhìn tôi đi xa.
Một lần, đơn vị tạm dừng nghỉ sau một chặng hành quân. Anh em ngồi bên nhau, người lau mặt, người sửa lại ba lô.
Một đồng đội nhìn thấy chiếc khăn trong tay tôi liền hỏi:
— Khăn của ai mà giữ kỹ thế?
Tôi cười:
— Của vợ tôi.
Anh ấy cười:
— Thế thì phải giữ cho thật cẩn thận.
Tôi gật đầu.
Từ đó, anh em trong đơn vị thường trêu tôi mỗi khi thấy chiếc khăn.
Nhưng không ai đụng vào nó.
Mọi người đều hiểu mỗi người lính đều có một kỷ vật riêng gắn với gia đình.
Có người mang theo tấm ảnh cha mẹ.
Có người giữ một lá thư.
Có người có chiếc lược nhỏ của người thân.
Còn tôi có chiếc khăn tay.
Nhiều tháng sau, tôi nhận được thư của vợ.
Lá thư chỉ vài trang giấy mỏng, kể chuyện gia đình và quê nhà. Cuối thư, cô ấy viết rằng mọi người đều khỏe và mong tôi giữ gìn sức khỏe.
Tôi đọc đi đọc lại lá thư nhiều lần.
Chiếc khăn tay vẫn nằm trong túi áo.
Hai thứ ấy trở thành những kỷ vật tôi quý nhất.
Một hôm, trên đường hành quân, chiếc khăn vô tình rơi xuống đất. Tôi đi được một đoạn mới phát hiện.
Tôi lập tức quay lại tìm.
Một đồng đội hỏi:
— Mất gì vậy?
Tôi đáp:
— Chiếc khăn.
Anh nhìn tôi rồi cùng quay lại tìm.
Một lúc sau, chúng tôi tìm thấy nó nằm bên một gốc cây.
Anh nhặt lên, phủi nhẹ đất rồi đưa cho tôi.
— Đây này.
Tôi cầm lấy và cẩn thận cất vào túi.
Anh cười:
— Kỷ vật của gia đình thì phải giữ.
Tôi cũng cười.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn còn giữ chiếc khăn ấy.
Nó đã bạc màu, đường viền không còn nguyên vẹn. Nhưng mỗi khi nhìn thấy, tôi lại nhớ đến người vợ năm xưa và những ngày tháng chúng tôi sống xa nhau.
Chiến tranh đã đi qua.
Những con đường hành quân ngày ấy giờ đã đổi khác.
Nhưng chiếc khăn tay vẫn nhắc tôi rằng trong những năm tháng gian khổ, tình cảm gia đình luôn là một nguồn sức mạnh lớn lao.
Người lính có thể đi rất xa, nhưng trong lòng luôn mang theo hình bóng quê nhà.


