Chiếc khăn tay để lại
Trần Thị Vân là một nữ thanh niên xung phong từng làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn. Trong những năm chiến tranh, bà cùng đồng đội phụ trách sửa đường, tải đạn và đưa thương binh ra khỏi khu vực nguy hiểm. Công việc thường bắt đầu khi trời tối và kéo dài đến sáng. Có những lúc bom vừa ngừng, mọi người lập tức ra đường để khắc phục những đoạn bị phá. Trong những ngày gian khổ ấy, tình đồng đội trở thành nguồn động viên lớn nhất. Trần Thị Vân từng kể rằng những món quà quý giá nhất khi đó đôi khi chỉ là chiếc khăn tay, lá thư hoặc vài dòng chữ viết vội của đồng đội. Nhiều người trong số họ đã hy sinh trước ngày đất nước thống nhất. Sau chiến tranh, bà trở về quê nhưng vẫn giữ những kỷ vật nhỏ từ thời thanh xuân. Đó không chỉ là đồ vật mà còn là ký ức về những người đã cùng bà đi qua những năm tháng khốc liệt.


