Chiếc khăn tay đỏ
Ngày tiễn người yêu lên đường nhập ngũ, cô gái tên Hòa đã trao cho anh chiếc khăn tay tự thêu bằng chỉ đỏ. Cô dặn: “Khi nào nhớ em thì lấy ra xem.” Suốt nhiều năm chiến đấu, chiếc khăn ấy luôn nằm trong túi áo người lính trẻ. Nó theo anh qua những trận bom dữ dội, những đêm rét giữa núi rừng. Ngày hòa bình trở về, chiếc khăn đã cũ và sờn mép, nhưng tình yêu và lời hẹn năm xưa vẫn còn nguyên vẹn trong tim anh.


