Chiếc Khăn Tay Giữa Mùa Bom Đạn
Nguyễn Thành Công-Chiếc Khăn Tay Giữa Mùa Bom Đạn
Năm 1967, tại một vùng quê thuộc Quảng Bình, chiến tranh ngày càng trở nên ác liệt. Nguyễn Thành Công, một chàng trai hai mươi mốt tuổi, rời mái nhà thân thuộc để gia nhập quân đội. Trước ngày lên đường, mẹ trao cho anh một chiếc khăn tay màu trắng và dặn: “Khi nào nhớ nhà, con hãy nhìn nó. Mẹ sẽ luôn ở bên con.”
Những ngày chiến đấu, Công thường cùng đồng đội hành quân qua rừng, vận chuyển lương thực và bảo vệ những tuyến đường quan trọng. Bom đạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, nhưng anh chưa bao giờ để nỗi sợ hãi khiến mình lùi bước.
Một đêm mưa, đơn vị nhận nhiệm vụ đưa thuốc men đến một trạm quân y đang thiếu



