Chiếc Khăn Tay Gửi Theo Người Ra Trận
Có những kỷ vật không mang giá trị vật chất nhưng lại theo một con người suốt cả cuộc đời. Với bà Phạm Thị Hoa Hường, đó là chiếc khăn tay bà tự may để gửi cho chồng – ông Phạm Văn Cẩn – trước ngày ông tham gia cách mạng trong cuộc chiến đấu chống quân Pôn Pốt.
Đường ra trận đầy hiểm nguy, bà không biết ngày nào mới gặp lại chồng. Không khóc, không níu giữ, bà chỉ cẩn thận gói chiếc khăn cùng lời nhắn: "Anh cứ yên tâm làm nhiệm vụ, ở nhà đã có em." Câu nói giản dị ấy đã trở thành nguồn động viên để người chiến sĩ thêm vững lòng nơi tuyến đầu.
Những năm tháng sau đó, bà lặng lẽ chăm sóc gia đình, vượt qua thiếu thốn và nỗi nhớ bằng tất cả nghị lực của người phụ nữ Việt Nam. Mỗi lần nhận được tin chiến thắng, bà lại tin rằng sự hy sinh của biết bao gia đình đã không uổng phí.
Đối với bà Hoa Hường, lòng yêu nước không nhất thiết phải được thể hiện bằng tiếng súng. Đôi khi, đó là sự chờ đợi không một lời than vãn, là niềm tin son sắt dành cho người lính và cho tương lai của dân tộc.
Thời gian trôi qua, chiếc khăn tay năm nào có thể đã cũ, nhưng tình yêu Tổ quốc và tinh thần cống hiến mà nó gửi gắm vẫn còn nguyên giá trị. Đó là ngọn lửa âm thầm soi đường, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh của cha ông.


