Cựu chiến binh

Chiếc khăn tay màu cháo lòng

Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Giữa mưa bom, cô cùng đồng đội san lấp hố bom, mở đường cho xe qua. Một chiếc khăn tay cũ đã trở thành kỷ vật theo cô suốt cả cuộc đời.

Đắk Lắk10/04/2026Phan Thị Thuý Hằng (Xã Buôn Đôn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Trần Thị Mận tham gia thanh niên xung phong khi vừa tròn mười chín tuổi. Khi ấy, bà cùng đồng đội làm nhiệm vụ trên một cung đường trọng điểm ở Trường Sơn. Công việc hằng ngày là phá bom nổ chậm, san lấp hố bom, chuyển đá, phát cây, giữ cho đường thông suốt để đoàn xe chở hàng ra tiền tuyến kịp giờ hành quân.

Ngày ấy vất vả vô cùng. Ban ngày tránh máy bay, ban đêm lại đội đèn ra đường làm việc. Ăn vội nắm cơm, ngủ chợp mắt trong lán tranh, nhiều hôm chưa kịp ngủ đã nghe còi báo động. Những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi khi đó quen với mùi đất đỏ, mùi thuốc súng và cả nỗi lo không biết sáng mai còn đủ mặt đồng đội hay không.

Một buổi chiều, sau một trận bom lớn, tổ của bà Mận nhận lệnh ra hiện trường san lấp hố bom để đoàn xe đêm có thể đi qua. Đất đá còn nóng, cây rừng gãy đổ ngổn ngang, khói bom cay xè cả mắt. Trong lúc khiêng đất, một mảnh đá văng trúng trán bà, máu chảy xuống ướt cả mặt. Bà còn chưa kịp lau thì một anh lái xe vận tải dừng lại bên đường, vội rút trong túi ra chiếc khăn tay màu cháo lòng đưa cho bà cầm máu.

Anh chỉ nói một câu rất nhanh: Cô giữ lấy, bọn tôi còn chờ đường thông để đi tiếp. Nói rồi anh nhảy lên xe, đoàn xe lại nối đuôi nhau tiến về phía trước trong đêm tối.

Bà Mận giữ chiếc khăn ấy từ ngày đó. Đó là một chiếc khăn rất bình thường, đã cũ, mép sờn, nhưng với bà nó như mang theo hơi ấm của tình đồng đội, đồng chí giữa chiến trường. Bà thậm chí còn không biết tên người lái xe hôm ấy là gì, quê ở đâu, sau này còn sống hay đã hy sinh.

Sau chiến tranh, trở về cuộc sống đời thường, bà cất chiếc khăn trong chiếc hộp gỗ nhỏ cùng vài tấm ảnh cũ. Mỗi lần mở ra, bà lại nhớ đến những đêm Trường Sơn đỏ lửa, nhớ tiếng cuốc xẻng, tiếng xe lăn bánh, tiếng bom rung chuyển núi rừng và gương mặt những người đồng đội trẻ trung năm nào.

Với bà, chiếc khăn tay ấy là minh chứng rằng giữa mưa bom bão đạn, con người vẫn sống với nhau bằng sự sẻ chia rất đỗi giản dị. Chính những điều bình dị ấy đã giúp họ vượt qua sợ hãi, vượt qua thiếu thốn và giữ vững con đường huyết mạch trong những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn