Chiếc khăn tay màu nâu
Một chiếc khăn tay giản dị đã trở thành kỷ vật gắn bó với người lính suốt những năm tháng chiến tranh, mang theo tình cảm gia đình và tiếp thêm nghị lực.
Năm 1969, anh Trần Minh Tuấn lên đường nhập ngũ khi vừa tròn 19 tuổi. Trước ngày đi, em gái anh đã đưa cho anh một chiếc khăn tay màu nâu, tự tay em may, từng đường kim còn vụng về.
Cô bé nói:
“Anh giữ lấy, khi nào nhớ nhà thì lấy ra xem.”
Chiếc khăn nhỏ được anh Tuấn gấp gọn, cất trong túi áo ngực. Trong những ngày hành quân dài, những lúc nghỉ chân hiếm hoi, anh lại lấy chiếc khăn ra, lau mồ hôi rồi nhìn thật lâu như đang nhìn thấy gia đình mình.
Một lần, trong lúc vận chuyển hàng qua một con dốc trơn trượt sau cơn mưa, một đồng đội của anh bị ngã, đầu gối chảy máu. Không kịp tìm băng gạc, anh Tuấn liền lấy chiếc khăn tay ra băng tạm cho bạn.
Người đồng đội ái ngại:
“Khăn của cậu mà, để dành đi!”
Anh Tuấn chỉ cười:
“Không sao, về nhà giặt lại là được.”
Sau lần ấy, chiếc khăn không còn nguyên vẹn như trước. Nó sờn đi, có chỗ rách nhẹ, nhưng anh vẫn giữ bên mình.
Những năm tháng sau đó, chiếc khăn tiếp tục theo anh qua nhiều chặng đường. Mỗi lần nhìn thấy nó, anh lại nhớ đến lời dặn của em gái và cảm thấy như có thêm sức mạnh để vượt qua khó khăn.
Ngày trở về, anh mang theo chiếc khăn cũ. Em gái anh giờ đã lớn, cầm lại chiếc khăn mà xúc động:
“Em không nghĩ anh còn giữ.”
Anh Tuấn nhẹ nhàng nói:
“Nhờ nó mà anh luôn nhớ mình phải trở về.”



