Chiếc khăn tay màu tím
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, một chiếc khăn tay nhỏ do người em gái gửi tặng đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, tiếp thêm niềm tin và sức mạnh cho người chiến sĩ nơi tuyến lửa. Câu chuyện là ký ức về tình thân, tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình.
Mùa mưa năm 1971, khi đơn vị của tôi đóng quân ở một cánh rừng thuộc Tây Nguyên, cuộc sống của anh em chiến sĩ vô cùng thiếu thốn. Những trận bom liên tiếp khiến việc tiếp tế gặp nhiều khó khăn. Có những ngày cả đơn vị chỉ ăn vội nắm cơm với ít muối rang rồi lại lên đường làm nhiệm vụ.
Trước ngày nhập ngũ, cô em gái út của tôi đã lặng lẽ trao cho tôi một chiếc khăn tay màu tím, được chính tay em thêu hai chữ “Bình an”. Em nói:
– Anh Hòa đi mạnh giỏi, khi nào nhớ nhà thì lấy khăn ra nhìn, coi như có em ở bên cạnh.
Tôi cất chiếc khăn trong túi áo ngực như một báu vật. Mỗi lần hành quân gian khổ, mỗi khi nhớ gia đình, tôi lại lấy chiếc khăn ra ngắm. Mùi thơm nhè nhẹ của vải mới dường như mang theo hơi ấm của quê nhà.
Một đêm tháng Chín, đơn vị nhận nhiệm vụ kéo đường dây thông tin qua một khu vực vừa bị địch đánh phá. Trong lúc làm nhiệm vụ, người đồng đội thân thiết của tôi là anh Trần Văn Đức bị thương do mảnh pháo. Máu chảy nhiều, mà túi cứu thương lại đã dùng gần hết.
Không kịp suy nghĩ, tôi lấy chiếc khăn tay màu tím của em gái ra, xé làm đôi để băng tạm vết thương cho anh Đức. Anh nắm chặt tay tôi, xúc động nói:
– Hòa ơi, sau này hòa bình, nhất định mình sẽ về thăm quê cậu.
Nhờ được sơ cứu kịp thời, anh Đức đã qua cơn nguy hiểm. Sau này, khi đất nước thống nhất, lời hứa năm xưa đã thành hiện thực. Anh Đức cùng tôi trở về quê, thắp nén nhang cho cha mẹ và gặp lại người em gái đã gửi chiếc khăn năm nào.
Đến bây giờ, hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, tôi vẫn còn giữ lại một nửa chiếc khăn tay còn sót lại. Màu tím đã phai theo năm tháng, nhưng những ký ức về tình đồng đội, tình anh em và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình thì chưa bao giờ phai nhạt.
Ông Nguyễn Văn Hòa thường nói với con cháu:
“Bom đạn có thể làm rừng cây cháy đỏ, nhưng không thể làm mất đi tình người. Chính tình thân và tình đồng đội đã giúp chúng tôi đi qua những năm tháng gian khổ nhất.”



