Bài viết

CHIẾC KHĂN TAY MÀU TRẮNG

Lạng Sơn08/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày lên đường nhập ngũ, Lâm nhận từ người yêu một chiếc khăn tay màu trắng. Cô gái khẽ nói:

— Khi nào nhớ em, anh hãy nhìn chiếc khăn này…

Lâm cười, cẩn thận gấp chiếc khăn, đặt vào túi áo.

Những ngày ở chiến trường, chiếc khăn trở thành vật không thể thiếu. Khi mệt mỏi, anh lấy ra lau mồ hôi. Khi nhớ nhà, anh mở ra nhìn, như thấy hình bóng người yêu ở đó.

Đồng đội thường trêu:
— Giữ kỹ thế, chắc quý lắm!
Lâm chỉ cười:
— Kỷ vật mà…

Một lần, trong trận đánh ác liệt, Lâm bị thương. Máu chảy nhiều, anh vội lấy chiếc khăn ra băng tạm vết thương.

Chiếc khăn trắng dần nhuộm đỏ.

Anh nhìn nó, khẽ nói:
— Xin lỗi…

Nhưng nhờ đó, anh cầm máu kịp thời và được đồng đội cứu sống.

Sau chiến tranh, Lâm trở về. Người yêu anh vẫn đợi, mái tóc đã điểm vài sợi bạc.

Ngày gặp lại, Lâm lấy ra chiếc khăn cũ, giờ đã ngả màu, có vết máu đã khô.

Cô gái cầm chiếc khăn, nước mắt rơi:
— Anh đã giữ nó…
Lâm lắc đầu:
— Chính nó đã giữ anh…

Chiếc khăn tay nhỏ bé, nhưng đã đi qua cả chiến tranh, mang theo tình yêu, sự sống và ký ức.

Có những kỷ vật không chỉ là vật vô tri, mà là một phần của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn