Bài viết

Chiếc Khăn Tay Màu Trắng

Một chiếc khăn tay trắng giản dị được chuyền qua bao chặng đường gian khó đã trở thành biểu tượng của tình đồng đội và sự hy sinh thầm lặng trong những năm tháng hoa lửa.

Đắk Lắk27/04/2026Nguyễn Quách Phương Chi (Trường Hà Huy Tập-CưBao)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, bà Đặng Thị Hòa mới mười tám tuổi, tham gia lực lượng thanh niên xung phong mở đường và tải hàng trên tuyến đường 559. Những ngày ấy, núi rừng Trường Sơn mưa nắng thất thường, bom đạn liên miên, cuộc sống vô cùng thiếu thốn. Trước lúc lên đường, mẹ bà Hòa trao cho con gái một chiếc khăn tay màu trắng, viền chỉ xanh nhạt. Mẹ dặn: “Giữ lấy làm kỷ niệm, nhớ nhà thì mang ra xem.” Bà Hòa luôn cất chiếc khăn trong túi áo ngực, coi như mang theo hơi ấm gia đình. Những lúc nhớ nhà, bà lại lặng lẽ mở khăn ra nhìn rồi cất vào. Một đêm, đơn vị đang san lấp hố bom thì một đồng đội bị đá văng trúng trán, máu chảy nhiều. Không kịp tìm băng gạc, bà Hòa lập tức lấy chiếc khăn tay của mình băng vết thương cho bạn. Máu thấm đỏ cả nền vải trắng. Người bạn nghẹn ngào nói: “Khăn của mẹ cho mà chị nỡ dùng sao?” Bà chỉ cười: “Cứu người trước đã, mẹ tôi cũng muốn vậy.” Từ hôm đó, chiếc khăn trắng không còn tinh tươm nữa. Nó theo đơn vị qua nhiều chặng đường, lúc lau mồ hôi cho đồng đội sốt rét, lúc buộc tạm cánh tay bị bong gân, khi thì dùng gói vài viên thuốc quý. Ngày hòa bình, bà Hòa mang chiếc khăn đã sờn cũ về nhà. Người mẹ già cầm chiếc khăn loang màu thời gian mà rưng rưng nước mắt. Nhiều năm sau, bà Hòa vẫn giữ chiếc khăn ấy trong ngăn tủ nhỏ. Bà thường kể với con cháu rằng: “Có những vật rất nhỏ bé, nhưng khi đặt vào thời chiến tranh, nó mang theo cả tình mẹ, tình đồng đội và lòng nhân ái của con người Việt Nam.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn