Cựu Thanh niên xung phong

Chiếc Khăn Tay Màu Trắng

Lê Văn Thành là một cựu chiến sĩ thông tin liên lạc. Trong những năm tháng chiến tranh, ông đã chứng kiến nhiều câu chuyện về tình người và lòng quả cảm của đồng đội nơi tuyến lửa.

Đồng Nai13/06/2026Nguuyễn Thị Thanh Vân (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, tôi là chiến sĩ thông tin đóng quân tại một khu rừng giáp biên giới. Công việc của tôi là bảo đảm đường dây liên lạc giữa các đơn vị luôn được thông suốt.

Trong đơn vị có một cô giao liên trẻ tên Nguyễn Thị Hương, mới ngoài đôi mươi. Hương nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn và gan dạ. Mỗi khi có công văn khẩn hoặc cần dẫn đường cho các đơn vị hành quân, cô luôn là người xung phong nhận nhiệm vụ.

Hương có một chiếc khăn tay màu trắng được thêu hình bông hoa cúc nhỏ ở góc khăn. Cô luôn mang theo bên mình như một kỷ vật. Một lần, tôi tò mò hỏi:

— Chiếc khăn này có gì đặc biệt mà lúc nào cũng thấy cô giữ kỹ vậy?

Hương mỉm cười:

— Đây là món quà cuối cùng mẹ tôi tặng trước ngày tôi lên đường. Mẹ dặn rằng khi nào nhớ nhà thì hãy nhìn vào nó.

Từ đó, tôi thường thấy Hương lấy chiếc khăn ra mỗi khi nhận được thư từ gia đình hoặc sau những chuyến đi dài.

Một ngày cuối thu, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp. Một tổ công tác phải vượt qua khu vực đang bị địch kiểm soát để chuyển tài liệu quan trọng. Hương được giao dẫn đường.

Chuyến đi kéo dài suốt đêm. Trời mưa lớn, đường rừng trơn trượt. Khi gần đến điểm tập kết, cả tổ bất ngờ gặp nguy hiểm. Trong lúc hỗ trợ đồng đội vượt qua một con suối đang chảy xiết, Hương bị cuốn ngã.

May mắn thay, các chiến sĩ kịp thời cứu được cô. Nhưng chiếc khăn tay màu trắng đã bị dòng nước cuốn mất.

Khi trở về căn cứ, nhiều người nghĩ Hương sẽ rất buồn. Thế nhưng cô chỉ lặng im một lúc rồi nói:

— Khăn mất rồi, nhưng lời dặn của mẹ thì vẫn còn trong tim tôi.

Ít lâu sau, đơn vị chuyển đến địa bàn mới. Trước ngày lên đường, một nhóm đồng đội bí mật góp vải và chỉ để may tặng Hương một chiếc khăn tay khác. Góc khăn được thêu dòng chữ:

"Tình đồng đội không bao giờ mất."

Khi nhận món quà, Hương xúc động đến rơi nước mắt.

Nhiều năm sau chiến tranh, trong một lần gặp lại các đồng đội cũ, tôi thấy Hương vẫn giữ chiếc khăn ấy. Màu vải đã ngả vàng theo thời gian, nhưng những đường chỉ thêu vẫn còn nguyên.

Hương nói:

— Chiếc khăn đầu tiên nhắc tôi nhớ về gia đình. Chiếc khăn thứ hai nhắc tôi nhớ về những người đã cùng tôi đi qua thời hoa lửa.

Nghe những lời ấy, tôi hiểu rằng có những kỷ vật không quý vì giá trị vật chất, mà vì chúng lưu giữ tình cảm và ký ức của cả một thời tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn