Chiếc khăn tay màu trắng
Trong chiếc hộp gỗ cũ đặt trên bàn thờ gia đình, tôi vẫn cất giữ một chiếc khăn tay màu trắng đã ngả màu theo năm tháng. Nó không phải là vật quý giá về tiền bạc, nhưng là kỷ vật mà tôi trân trọng nhất, bởi mỗi lần nhìn thấy nó, tôi lại nhớ về một cô y tá quân y đã cứu sống tôi giữa chiến trường.
Đó là mùa hè năm 1972.
Đơn vị tôi tham gia một trận đánh vô cùng ác liệt. Bom đạn dội xuống không ngớt. Trong lúc đưa đồng đội bị thương ra khỏi trận địa, tôi bị một mảnh pháo găm vào vai và ngất đi.
Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang nằm trong một trạm quân y dã chiến giữa rừng. Ánh đèn dầu leo lét, mùi thuốc sát trùng hòa lẫn mùi đất ẩm. Bên cạnh tôi là một cô y tá còn rất trẻ, khuôn mặt lấm lem vì khói bụi nhưng đôi mắt vô cùng hiền hậu.
Cô nhẹ nhàng thay băng cho tôi rồi cười:
– Đồng chí tỉnh rồi! Thế là tốt.
Những ngày sau đó, cô chăm sóc rất nhiều thương binh. Ban ngày băng bó vết thương, ban đêm lại cùng mọi người chuyển thương binh đến nơi an toàn khi máy bay địch oanh tạc.
Có lần tôi hỏi:
– Em có sợ không?
Cô mỉm cười:
– Sợ chứ anh. Nhưng nếu ai cũng sợ thì ai sẽ cứu các anh?
Câu trả lời ấy theo tôi suốt cuộc đời.
Ngày tôi được chuyển về đơn vị, cô lấy trong túi áo ra một chiếc khăn tay màu trắng.
– Em không có gì tặng anh. Anh giữ chiếc khăn này nhé. Mong anh luôn bình an và trở về với gia đình.
Tôi cẩn thận cất chiếc khăn vào ba lô và hứa:
– Hòa bình, nhất định anh sẽ quay lại cảm ơn em.
Nhưng lời hứa ấy tôi không bao giờ thực hiện được.
Ít tháng sau, tôi nghe tin trạm quân y dã chiến bị bom đánh trúng.
Nhiều y, bác sĩ và y tá đã anh dũng hy sinh khi đang cứu chữa thương binh.
Trong danh sách ấy có tên cô.
Ngày đất nước thống nhất, tôi trở lại khu rừng năm xưa.
Trạm quân y không còn nữa.
Chỉ còn những gốc cây đã lớn lên và một tấm bia tưởng niệm đơn sơ.
Tôi đặt chiếc khăn tay màu trắng trước bia đá, thắp một nén hương rồi đứng lặng rất lâu.
Tôi không biết quê cô ở đâu.
Không biết gia đình cô còn ai.
Tôi chỉ biết rằng, nhờ sự hy sinh thầm lặng của cô và biết bao người khác, tôi mới có cơ hội được sống đến ngày hôm nay.
Các cháu thân mến!
Trong chiến tranh, có những người không trực tiếp cầm súng ngoài chiến hào, nhưng họ cũng đối mặt với bom đạn mỗi ngày để cứu lấy sự sống của đồng đội.
Những bác sĩ, y tá, hộ lý nơi chiến trường đã góp phần làm nên chiến thắng bằng lòng dũng cảm, sự tận tụy và trái tim đầy yêu thương.
Chiếc khăn tay màu trắng mà tôi còn giữ không chỉ nhắc tôi nhớ về một người y tá trẻ, mà còn nhắc tôi rằng giữa khói lửa chiến tranh, tình người vẫn luôn tỏa sáng.
Hôm nay, các cháu được sống trong hòa bình, hãy biết yêu thương, biết sẻ chia và biết giúp đỡ những người xung quanh. Bởi lòng nhân ái chính là sức mạnh giúp con người vượt qua mọi khó khăn, cũng như đã từng giúp chúng tôi vượt qua những năm tháng thời hoa lửa.



