CHIẾC KHĂN TAY MÀU TRẮNG
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Trước ngày lên đường, một người mẹ đưa cho con trai chiếc khăn tay màu trắng. Bà tự tay thêu một chữ nhỏ ở góc khăn.
“Con mang theo, lúc cần thì dùng.”
Anh nhận lấy, cười:
“Mẹ cứ lo xa.”
Chiếc khăn theo anh trong những tháng ngày xa nhà. Sau này, nó trở về cùng những kỷ vật ít ỏi.
Người mẹ nhận chiếc khăn rồi đặt vào chiếc hộp gỗ.
Bà không giặt, cũng không đem sử dụng.
Nhiều năm sau, một người cháu mở chiếc hộp và nhìn thấy.
“Bà ơi, khăn của ai vậy?”
Bà kể về người con.
Đứa trẻ nhìn chữ thêu ở góc khăn.
“Mẹ tự thêu à?”
Bà gật đầu.
“Ừ. Ngày ấy mẹ mất mấy buổi mới thêu xong.”
Đứa trẻ hỏi:
“Chú có thích không?”
Bà mỉm cười:
“Chú bảo đẹp.”
Chỉ hai chữ ấy cũng khiến bà vui.
Chiếc khăn đã cũ, nhưng đường thêu vẫn còn.
Người mẹ sau này không còn nhớ rõ mình đã thêu vào ngày nào.
Nhưng bà nhớ rất rõ nụ cười của con khi nhận món quà.
Một chiếc khăn nhỏ không thể thay đổi lịch sử.
Nhưng nó có thể giữ lại hình ảnh của một người mẹ và một người con trong những ngày cuối cùng họ còn ở bên nhau.



