🌺 CHIẾC KHĂN TAY MÀU TRẮNG
Năm ấy, cô gái tên Hạnh vừa tròn hai mươi tuổi.
Cô rời quê lên đường nhập ngũ trong một buổi sáng mùa hè. Mẹ tiễn con đến tận đầu làng, chỉ dặn một câu:
— Con nhớ giữ gìn sức khỏe, khi nào đất nước yên bình thì trở về.
Hạnh gật đầu, cố giấu những giọt nước mắt.
Trong ba lô của cô có vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và chiếc khăn tay màu trắng mẹ tự may.
Chiếc khăn ấy theo cô suốt những năm tháng chiến tranh.
Ở đơn vị, Hạnh quen Thành — một người lính trẻ cùng quê.
Hai người chẳng bao giờ nói với nhau những lời yêu đương.
Họ chỉ âm thầm quan tâm nhau.
Những hôm hành quân xa, Thành thường đi phía sau để đỡ ba lô cho Hạnh khi cô mệt.
Những đêm ngủ giữa rừng, Hạnh lại lặng lẽ để dành cho Thành phần cơm ít ỏi của mình.
Một lần, Thành hỏi:
— Sau này hòa bình, Hạnh muốn làm gì?
Cô suy nghĩ rất lâu rồi cười:
— Em muốn về quê trồng một vườn hoa.
— Hoa gì?
— Hoa cúc. Vì nó giản dị mà lâu tàn.
Thành cười:
— Vậy anh sẽ về giúp em trồng.
Đó là lời hẹn mà cả hai đều tin sẽ thực hiện được.
Nhưng chiến tranh không cho họ nhiều thời gian.
Một đêm, đơn vị nhận nhiệm vụ hành quân gấp.
Trước lúc lên đường, Thành tháo chiếc bút máy cũ đặt vào tay Hạnh.
— Giữ lấy. Sau này viết thư cho anh.
Hạnh cười:
— Anh phải trở về thì em mới viết.
Thành gật đầu.
— Nhất định.
Nhưng chuyến hành quân ấy, Thành không trở về.
Anh hy sinh trong một trận đánh giữa rừng.
Khi đồng đội tìm thấy Thành, trong túi áo anh vẫn còn chiếc khăn tay màu trắng mà Hạnh từng đưa.
Không ai biết anh đã giữ nó từ bao giờ.
Hạnh nhận lại chiếc khăn sau ngày đất nước hòa bình.
Cô cầm nó rất lâu.
Không khóc.
Chỉ nói:
— Anh ấy vẫn chưa về...
Rồi nhiều năm trôi qua.
Hạnh trở về quê.
Cô không lấy chồng.
Trước sân nhà, cô trồng một vườn hoa cúc.
Mỗi mùa hoa nở, cả khu vườn lại phủ một màu vàng dịu dàng.
Người trong làng hỏi:
— Sao năm nào cô cũng trồng hoa?
Hạnh chỉ mỉm cười:
— Tôi trồng cho một người từng hẹn sẽ về.
Thời gian khiến mái tóc Hạnh bạc dần.
Nhưng khu vườn vẫn còn đó.
Một buổi chiều cuối thu, cô ngồi giữa những khóm hoa, lấy chiếc khăn tay màu trắng đặt lên chiếc bàn gỗ cũ.
Gió thổi nhẹ.
Những cánh hoa cúc lay động.
Hạnh khẽ nói:
— Thành à, em trồng được cả vườn rồi.
— Chỉ tiếc là anh chưa kịp về.
Không ai nghe thấy câu nói ấy ngoài gió.
Nhưng có lẽ, ở một nơi nào đó, người lính trẻ năm xưa vẫn đang trở về.
Trở về trong màu hoa cúc.
Trong những con đường làng bình yên.
Trong tiếng trẻ con cười.
Và trong ký ức của một cô gái đã dành cả cuộc đời để giữ một lời hẹn của tuổi đôi mươi.
Có những người đã đi qua chiến tranh và nằm lại mãi mãi.
Nhưng tình yêu của họ thì không bao giờ chết.
🌺 Thời hoa lửa — tuổi trẻ đã gửi lại cho đất nước những gì đẹp nhất của cuộc đời mình.



