Cựu Thanh niên xung phong

Chiếc khăn tay màu trắng

Một chiếc khăn tay màu trắng mẹ trao trước ngày lên đường đã theo Bà Lê Thị Ngọc qua những năm tháng gian khổ. Chiếc khăn không có giá trị vật chất nhưng trở thành kỷ vật của tình mẫu tử và quê hương.

Hải Phòng22/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Lê Thị Ngọc nhớ rằng ngày lên đường, mẹ đưa cho Bà một chiếc khăn tay màu trắng.

Mẹ chỉ nói: “Mệt thì lau mặt, nhớ nhà thì nhìn nó.”

Bà Ngọc cất chiếc khăn vào túi.

Những ngày làm nhiệm vụ, chiếc khăn trở thành vật bất ly thân.

Bà dùng nó để lau mồ hôi, che bụi, đôi khi buộc tóc. Sau mỗi lần sử dụng, Bà lại giặt sạch và phơi khô.

Một người bạn từng trêu rằng Bà giữ chiếc khăn như giữ báu vật.

Bà cười: “Mẹ cho đấy.”

Chiếc khăn đã cùng Bà qua nhiều cung đường, nhiều đêm trú quân và nhiều ngày làm việc dưới nắng nóng.

Có lần khăn bị rách. Một người đồng đội giúp Bà khâu lại bằng chỉ lấy từ túi cá nhân.

Bà giữ nó thêm nhiều năm.

Sau chiến tranh, Bà trở về quê. Chiếc khăn đã cũ đến mức không thể sử dụng, nhưng Bà vẫn giữ trong hộp nhỏ.

Bà nói, vật kỷ niệm không quý vì giá trị của nó mà quý vì câu chuyện phía sau.

Chiếc khăn nhắc Bà về mẹ, về những ngày tuổi trẻ và về những người đồng đội từng cùng Bà vượt qua gian khó.

Đến hôm nay, Bà vẫn giữ chiếc khăn như một lời nhắc:

Quê hương đôi khi không phải điều gì lớn lao. Nó có thể là một người mẹ, một mái nhà và một món quà nhỏ được trao trước lúc lên đường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn